New Post

Rss

12/21/14
BIẾT THƯƠNG CHÍNH MÌNH

BIẾT THƯƠNG CHÍNH MÌNH

1. Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.

2. Lương tâm là thẩm phán công bằng nhất của mỗi người. Bạn lừa dối người khác được nhưng không thể qua mặt lương tâm mình.
BIẾT THƯƠNG CHÍNH MÌNH
3. Người không biết thương bản thân thì không thể thương người khác.

4. Thỉnh thoảng, ta nên tự thầm hỏi: “Ta đang đeo đuổi cái gì? Ta sống vì cái gì ?”

5. Đừng vì một chút tranh chấp mà đánh mất tình bạn chí thân. Đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.

6. Đa số người đời làm được ba việc: Dối mình, dối người và bị người dối.
(Sưu tầm)
NGÀY HÔM QUA

NGÀY HÔM QUA

Ngày hôm qua ngỡ đã rất xa xôi...
Những nỗi đau dường như đã lắng
Mà dư vị sao vẫn còn dai dẳng,
Và trong lòng vương vấn những ngày qua...

Bỗng một ngày chẳng còn nhận ra ta...
Có bao điều đã vô tình để lỡ?
Một hình bóng và một thời đã cũ,
Tưởng rất xa bỗng trở lại một ngày!

Vì sao mất người ta cũng chẳng hay?
Người không nói chỉ ra đi lặng lẽ,
Để day dứt suốt đời ta như thế...
Thao thức về ngày xưa ấy chẳng nguôi...

Ngày hôm qua, ngỡ như một trò chơi,
Tình yêu đến rồi lại qua như khói...
Ta trốn chạy cái thời ta nông nổi,
Dẫu biết còn vương vấn mãi ngày qua...

BD 21/12/2014
Ý NGHĨA GIÁNG SINH

Ý NGHĨA GIÁNG SINH

Ý NGHĨA GIÁNG SINH
Chương trình tin tức lúc sáu giờ tối hôm đó, có một tin đặc biệt về những gia đình cần được giúp đỡ nhân dịp Giáng Sinh. Họ nghèo tới nỗi không có đủ tiền mua thực phẩm, đừng nói chi đến quà Giáng Sinh. Tôi để ý thấy bốn đứa con của tôi đang chăm chú theo dõi.

Joshua nói:

- Tại sao chúng ta không chọn một gia đình và giúp họ bằng cách mỗi đứa tụi mình cho bớt một món quà?

Tôi nhìn về phía chồng tôi, coi thử anh ấy có lắng nghe không và trả lời:

- Con có ý định gì vậy?

Joshua đáp:

- Tụi con luôn nhận được nhiều quà. Có lẽ tụi con nên chia bớt quà cho những người khác.

Tôi có phần ngạc nhiên trước điều đó. Tôi nói:

- Mẹ nghĩ đó là một ý kiến hay.

Rồi tôi quay qua mấy đứa kia và nói tiếp:

- Còn các con thì nghĩ sao?

Chad trả lời:

- Tụi con may mắn hơn những người đó. Không thể tưởng tượng nỗi lại có những gia đình thiếu cả tiền mua thức ăn. Cho bớt một món quà là điều tối thiểu mà tụi con có thể làm được. Con thấy xấu hổ vì tụi con chưa hề nghĩ tới điều đó bao giờ.

Sau một lúc bàn bạc, mọi người đồng ý rằng chia sẻ với một gia đình túng thiếu mới là “tinh thần đúng nghĩa” của Giáng Sinh. Chúng tôi gọi điện tới đài truyền hình, và nói với họ rằng chúng tôi muốn giúp đỡ một gia đình, càng đông con càng tốt. Và chúng tôi đã tìm ra – một gia đình có bốn đứa con, gồm một bé gái hai tuổi và ba bé trai chín, mười, mười một tuổi. Kế hoạc như sau: mỗi đứa con của chúng tôi phải đi mua một món quà cho một đứa trẻ đó, và trừ bớt một món trong danh sách của chúng.

Tối hôm sau, vợ chồng tôi dẫn bốn đứa con đến một cửa hiệu đồ chơi lớn. Tôi chưa từng thấy chúng hăm hở đi mua sắm đến thế. Ally tiến thẳng tới quầy đồ chơi, quầy búp bê và quầy dụng cụ vẽ. Nó chăm chút lựa từng thứ một để tìm món quà ưng ý. Cuối cùng nó dừng lại ở một con búp bê được quấn trong tấm chăn để người ta có thể ôm ấp và cho ăn.

Ally nói:

- Mẹ, con biết bé gái đó sẽ thích búp bê này, vì nó đúng là món quà mà con muốn ông già Nô-en mang đến cho con.

Trái tim tôi cảm động khi tôi nhìn cử chỉ tốt bụng, không ích kỷ này.

Joshua tìm đến chỗ trưng bày đồ chơi theo phim “Men In Black” và lực một khẩu súng máy dùng để bắn người ngoài hành tinh. Đây là món quà nó rất muốn có, nhưng nó đồng ý tặng cho cậu bé chín tuổi trong gia đình kia.

Joshua nói:

- Con sẽ có những món quà khác. Con biết thằng bé kia sẽ thích món quà này.

Đứa con trai mười chín tuổi của chúng tôi lựa ra vài chiếc xe đồ chơi mà hồi nhỏ nó rất thích – chiếc xe cứu hỏa màu đỏ và chiếc xe cứu thương. Nó kiểm tra xem còi hụ trên xe có kêu hay không. Xe cứu thương và xe cứu hỏa mà không hụ còi thì chơi làm gì?

Còn Matthew tìm được đôi găng bóng chày tuyệt hảo.

Nó kêu lên:

- Tất cả trẻ con đều cần găng bóng chày.

Nó không thể tưởng tượng được cảnh trẻ con lại không chơi bóng chày!

Bốn đứa con của chúng tôi cầm những món quà trên tay, tiến lên quầy trả tiền với vẻ tự hào. Tôi chưa bao giờ thấy nét mặt chúng vui như vậy khi chúng để mọi thứ lên quầy hàng.

Tối hôm đó, vợ chồng tôi quan sát mấy đứa con với sự hãnh diện và lòng thương yêu. Chúng biết thông cảm và biết chia sẻ với người khác từ lúc nào vậy? Chúng tôi không biết chắc, nhưng chúng tôi đang nuôi dạy bốn đứa con và chúng đã khám phá ra “tinh thần đúng nghĩa” của Giáng Sinh.

Paul Hansen
XIN ĐỪNG NHÌN LẠI QUÁ KHỨ

XIN ĐỪNG NHÌN LẠI QUÁ KHỨ

Quá khứ của những người trẻ thì mỏng, thế mà họ cứ thích ngoái trông, họ tưởng rằng có thể rút ra từ đấy những bài học.

Vì sao những người trẻ hay hụt hẫng, mất quân bình? Ấy là bởi họ hay ngoái nhìn quá khứ.

Quá khứ của những người trẻ thì mỏng (tất nhiên rồi, càng trẻ thì càng ít quá khứ), thế mà họ cứ thích ngoái trông, họ tưởng rằng có thể rút ra từ đấy những bài học.
XIN ĐỪNG NHÌN LẠI QUÁ KHỨ

Họ nhầm!

Chỉ những người từng trải, nhiều tuổi mới nên hồi tưởng dĩ vãng. Họ đã (nhờ Trời) vượt qua các chặng, các mốc quan trọng và nhờ vậy, cái nhìn của họ bình thản và trong trẻo. Người trẻ tuổi nhìn quá khứ bao giờ cũng bị ám ảnh, nhìn không đúng bản chất, nhìn như qua một màn sương, một lớp kính dị dạng. Nhìn, nếu không bằng tâm trong sáng và vô tư, thì không những hồi ức không giúp gì cho hiện tại, không đem lại bài học nào tốt lành, mà còn làm cho hiện tại của họ chao đảo. Mất cân bằng từ đó mà ra.

Vì sao ngoái nhìn quá khứ, ôn lại hồi ức, lại gây hại? Ấy là bởi phần đời quá khứ chưa đủ dày, những câu chuyện, những kỷ niệm quá khứ xảy ra chưa lâu, người trẻ tuổi chưa thoát ra khỏi ràng buộc với quá khứ ấy - quá khứ mới mẻ vẫn như một phần của hiện tại - và kinh nghiệm (nếu có thể gọi đấy là kinh nghiệm) không đủ giúp người ta chọn lựa một con đường hay một hướng đi đúng.

Trải nghiệm cho dù đau thương, nếu còn mới nguyên, chỉ khiến người ta lặp lại sai lầm trước theo một cách có khi còn tệ hại hơn. Phải đủ lâu để tỉnh ra, để bình tâm, điều này người trẻ không có được.

Vết thương tinh thần cũng hệt như vết thương thể chất, phải lành hẳn rồi hãy dành cho nó một chỗ trong kho nghiên cứu “kinh nghiệm”. Vết thương thân thể chưa lành, ai dại gì đào bới vào nó; trong khi ấy những người trẻ luôn cho rằng cần viện dẫn đến các sai lầm vừa mới xảy ra để điều chỉnh cách sống. Không đúng, cực kỳ nhầm lẫn! Làm sao một vị bác sĩ có thể điều chỉnh được cách điều trị đối với một ca vừa xong, vì năm năm nữa ai bảo đảm được sẽ xảy ra/không xảy ra chuyện gì?

Mười năm là quãng thời gian ít nhất ta phải sống trước khi muốn nhìn nhận lại một chuyện. Minh triết là sở hữu riêng của những người có tuổi.

Tuổi trẻ hiện đại hay chao đảo, nối từ sai lầm này sang ngộ nhận khác, vì họ không sống cho hiện tại, không tận hưởng phút giây đang diễn ra, mà cứ thích gặm nhấm chuyện “ngày trước”. Ngày hôm nay dĩ nhiên khác với ngày hôm nay, ngày trước đâu có đủ căn cứ để trở thành một giá trị; viện dẫn ngày qua để sống ngày nay là bám vào một nhánh cây lung lay sắp gãy.

Để có thể sống quân bình, an tĩnh, hãy tận hưởng cái phút giây hôm nay, phút giây hiện tại, ngày đang lên, giờ đang trải, nắng mưa đang trút xuống, hơi thở đang phập phồng trong lồng ngực. Bàn chân đặt trên đất là đất của hiện tại, bàn chân cũng là bàn chân hiện tại. Đất bây giờ đâu có giống đất quá khứ, hoài nhớ làm chi, ích gì!

Bản thân tôi đã từng phạm những sai lầm như vậy, hồi trẻ. Tôi cứ tưởng mình sẽ học được nhiều bài học khôn khi đọc lại nhật ký: " À! hồi ấy mình sai vì thế này thế nọ, giờ mình tránh ". Tiếc thay, ta làm sao tránh được điều sẽ-xảy-ra không giống gì với điều đã trải, ta làm sao đủ khôn ngoan nhận thấy mây trời thay hình đổi dạng từng giây, mà cơn mưa hôm nay không hề có gì chung với cơn mưa đêm trước.

Bản thân tôi từng nghĩ muốn cải thiện đời mình thì phải học ở quá khứ. Nhưng không ai dạy cho tôi biết quá khứ phải là quá khứ xa. Muốn có quá khứ xa, phải sống đủ, phải già. Tức là dù muốn dù không, bạn vẫn cứ phải trả giá cho từng ngày sống, chẳng thể tránh được những khổ lụy sai trái nhầm lẫn tuyệt vọng mà tuổi thanh xuân phải “hưởng” như món quà Trời ban. Chẳng thể đốt giai đoạn để lập tức thành người trưởng thành khôn ngoan mẫn tiệp, chẳng thể noi gương ai cho dù đầy rẫy những tấm gương sáng trên đời. Làm điều gì không tự nhiên, thì mất cân bằng cầm chắc.

Tôi thường khuyên nhủ bạn bè và những người thân rằng: Hãy cất quá khứ vào ngăn sâu kỷ vật, để dành đấy đến sau này khi đã sống đủ, đã trưởng thành thực sự, đã lớn khôn, thì hãy mở ra xem. Hãy bỏ thói quen đọc lại nhật ký mà nét mực còn tươi mới. Hãy tránh bàn luận về những điều diễn ra chưa lâu. Không ai viết hồi ký khi còn trẻ là vì vậy. Đúng sai hay dở, đến cuối đời mới biết.

Học sống cân bằng chẳng khó. Giống bài học thở của Thiền mà thôi: tôi đang hít vào, tôi đang thở ra, và tôi đang tận hưởng giây phút này.
12/20/14
Blog Radio 369: Tôi, tách café ít sữa và em

Blog Radio 369: Tôi, tách café ít sữa và em

Blog Radio - Trong cuộc sống, mỗi người sẽ chọn cho mình một con đường riêng, một lối sống riêng. 
\
Từ đó họ sẽ chọn cho mình một công việc phù hợp, một người bạn đời lý tưởng và những bữa ăn hợp khẩu vị. Chàng trai trong truyện ngắn ngày hôm nay đã chọn cho mình một tách cà phê ít sữa và một không gian yên tĩnh để lắng nghe trái tim mình. Xin mời bạn lắng nghe truyện ngắn của tuần này: “Tôi, tách cà phê ít sữa và em”.
- Anh, đồng ý làm người yêu của em nhé?

Trong đôi mắt cương quyết ấy, tôi nhận ra câu hỏi đó không phải là trò đùa nhưng tôi vẫn khựng lại và đợi chờ một cái gì đó chắc chắn hơn.

- Sao, anh sợ à?

- Không…anh làm gì...gì mà phải sợ chứ?

Lời nói ấp úng của tôi khiến em cười khanh khách:

- Vậy là anh đồng ý hả?

- Ừ. Anh đồng ý…nhưng…

- Không nhưng gì ở đây cả. Anh đứng dậy!

Tôi bối rối:

- Để làm gì cơ?

- Để chở em đi chơi chứ còn gì nữa, anh vừa đồng ý làm người yêu của em còn gì.

Tôi đứng thoắt dậy như thực hiện một mệnh lệnh được cấp trên giao phó.

- Ok. Chúng ta đi đâu?

- Đi đến nơi nào cần chúng ta đến.

Tiếng cười của em khiến một thằng đàn ông bảnh trai như tôi cũng phải tuân lệnh, đôi mắt ấy khiến trái tim tôi dù có chai sạn đến đâu cũng phải lặng câm để thổn thức.
Sáu tháng trước.

Hôm ấy, cũng như thường lệ tôi chọn cho mình một chỗ ngồi thật khuất người qua lại trong quán cafe mà tôi hay đến. Em xuất hiện trước mắt tôi trong trang phục áo dài tím Huế thật duyên dáng và tôi chợt nghĩ chiếc áo dài này có lẽ chỉ dành riêng cho người con gái Huế như em. Với những tình khúc ngân vang của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, tôi đam mê nhìn em đắm đuối. Trong khi đang mãi miết đuổi theo ý nghĩ của mình, tôi nghe tiếng em hỏi:

- Thưa ông, ông dùng gì ạ?

- À, cho tôi một tách cafe sữa nhưng thật ít sữa và không cần đá.

- Dạ.

Em quay mặt đi, không nhận ra sự khác lạ của vị khách đang chăm chú nhìn em.

Kể từ ngày hôm ấy, bất cứ khi nào rảnh hay cần phải giải quyết chuyện gì trên máy tính tôi đều mang theo chiếc máy tính xách tay đến quán uống cafe và cũng để gặp em. Thật may mắn cho tôi, lúc nào tôi đến cũng được em phục vụ, đó cũng là chuyện thường vì có thể em được giao phục vụ khu vực tôi đang ngồi. Ngoài những lời hỏi “Ông dùng gì? Ông đi mấy người?”, tôi chưa bao giờ nghe em hỏi thêm điều gì về vị khách quá quen thuộc này là tôi. Nếu bạn bè luôn cho rằng tôi là một thằng đàn ông quá lạnh lùng với phụ nữ thì có lẽ em là một đối thủ đáng gờm nhất mà tôi gặp.

Hôm nay, tôi vẫn ngồi chỗ ấy và đang chờ đợi cô phục vụ là em xuất hiện, nhưng lạ thay một cô bé khác không phải là em đến hỏi tôi. Tôi ngạc nhiên và hỏi cô nhân viên mới:

- Cô bé hôm nào cũng đến đây hỏi tôi “Ông uống gì?”, sao hôm nay tôi lại không thấy?

Cô nhân viên trẻ nhìn tôi cười tủm tỉm như trên mặt tôi dính phải cái gì, cô trả lời nhanh nhảu:

- Anh hỏi Thương à? Hôm nay, nó bận chút việc không đi làm được nên em phải làm thay nó nè!

“Hóa ra em tên là Thương”, tôi nghĩ và mỉm cười vì một điều gì đó. Cũng có thể cái tên đó tôi đã muốn biết từ lâu và cũng có thể cái tên ấy rất hợp với tính cách, con người của em và cũng rất đậm chất Huế. Sau khi hỏi và đã biết tôi dùng gì, cô gái trẻ quay lưng rời khỏi bàn trong khi tôi đang muốn hỏi về em rất nhiều, mà bấy lâu nay tôi chưa thể mở lời được bởi sự lạnh lùng của em. Sau khi cho đá vào cafe, tôi khoáy đều tay, nhấp môi “Sao ngọt thế này nhỉ?”. Tôi chợt mỉm cười và cũng bất chợt nhớ em. Bởi từ khi tôi hay lui tới nơi quán quen này, em cũng quá quen thuộc với vị khách như tôi và em cũng rõ thói quen với một tách cafe rất ít sữa tôi hay uống. Hôm nay, không có em tôi quên mất thói quen mà lúc trước tôi hay gọi thức uống, nên tách cafe lúc này làm tôi thấy chông chênh và lạc vị như thiếu vắng hình bóng của em trong tôi. Tâm trạng hụt hẫng, tôi rời quán sớm hơn theo dự định...
Blog Radio 369: Tôi, tách café ít sữa và em
Khoảng bốn tháng trước.

- Cô bé. Anh muốn hỏi.

- Dạ. Ông hỏi gì?

- Em... em... đừng gọi anh bằng ông được không? Anh còn trẻ mà!

Em quay mặt đi, không thèm trả lời tôi thêm tiếng nào nữa, nhưng kể từ hôm ấy, mỗi ngày tôi tự đặt ra mục tiêu cho mình phải nói chuyện ít nhất là một câu khi mỗi lần gặp em.

Hôm nay, tâm trạng tôi rất tốt. Có thể vì công việc vừa giải quyết xong, cũng có thể vừa bước vào quán tôi đã gặp được em.

- Em nè!

- Gì vậy ạ?

- Em... em... Anh muốn hỏi?

- Anh cứ hỏi ạ?

- Nếu bạn anh tỏ tình với một cô gái mà cậu ấy yêu thì tỏ tình sao em nhỉ?

Trong ánh mắt thấp thoáng chút tươi vui rồi bỗng chốc tan biến mất.

- Xin lỗi, em không biết.

Em quay lưng, không thèm ngoảnh lại nhìn tôi. Tôi đưa mắt dõi theo tà áo dài của em cho đến khi em đi khuất đằng sau quầy thu ngân, lòng chợt vui chợt buồn. Và tôi biết tôi đã... rất muốn gặp em!

“Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ; nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa. Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ; mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi”

Mãi ngân nga theo lời bài hát mình yêu thích mà quán đang mở, tôi vô tình đưa ánh mắt tìm kiếm em. Cũng thật vô tình ánh mắt tôi chạm đôi mắt to tròn của em “Em cũng đang nhìn tôi?”, tôi mừng thầm nghĩ vậy nên cố nở nụ cười thật tươi với em nhưng rồi niềm vui của tôi vụt mất khi em quay mặt về nơi khác.

Trong vô thức, tôi hình thành nên một thói quen rất xấu đó là “nghiện” nhìn em. Với tôi ngày nào công việc quá bận rộn, không thể đến quán uống một tách cafe ít sữa, không được nhìn thấy em thì hôm đó mọi chuyện trở nên nhàm chán và con người tôi như thiếu sức sống. Không được ngắm em, không được nhìn em cười là cứ y rằng hồn tôi cứ thơ thẩn ở nơi nào không hay! Và tôi biết tôi đã rất... nhớ em.

Trong cuộc sống mỗi người sẽ chọn cho mình một con đường riêng, nói đơn giản hơn là với mỗi người sẽ có một cách sống khác. Và từ cách sống đó họ lựa chọn cho mình một công việc phù hợp, một người bạn đời lý tưởng hay ngay cả việc nêm nấu một món ăn hợp khẩu vị. Riêng tôi, tôi chọn cho mình một tách cafe vừa ý và một không gian yên tĩnh để lắng nghe trái tim mình.

***

Tiết trời hôm nay thật dễ chịu, tôi thấy lòng bỗng nhẹ tinh. Em mỉm cười chào tôi khi đặt tách cafe xuống mặt bàn, em nhìn tôi trong giây lát rồi cất tiếng nhẹ nhàng hỏi:

- Vì sao anh lại thích uống cafe ít sữa và không đá vậy?

Tôi vừa sung sướng vừa bất ngờ khi nghe câu hỏi của em. Vì từ khi biết em đến nay, người luôn đặt câu hỏi cho em là tôi và em cũng thật kiệm lời khi đáp trả những câu hỏi đó. Được nghe em hỏi, tôi vui mừng hớn hở ra mặt:

- À, với anh một tách cafe ít sữa sẽ giúp anh cảm nhận được hương vị đậm đà hơn của cafe.

Tôi dừng lại và nhìn em trong giây lát rồi tiếp lời:

- Anh không cho đá vào khi uống cafe là muốn giữ hương vị ấy lâu hơn chứ không giống một tách cafe chỉ đậm đà ban đầu mà trở nên nhạt vị một lúc sau. Cũng giống như...

Chưa nghe tôi nói hết lời thì em đã vội cúi chào rồi quay lưng đi, tôi thoáng thấy nét buồn hiện rõ trên gương mặt của em. Tôi đã rất muốn em biết những gì tôi đang còn muốn nói “Cũng giống như tôi muốn nhìn em vẫn mãi là em trong tôi không hề thay đổi”.
Blog Radio 369: Tôi, tách café ít sữa và em
Cuộc sống là một điều gì đó không thể nói hết bằng lời và cũng không thể đoán trước điều gì sẽ xảy ra. Cũng giống như tôi, nếu trước kia tôi luôn thấy mình khô khan và quá xem nhẹ mọi chuyện diễn ra xung quanh mình thì giờ đây tôi như một người khác. Nhìn từng giọt mưa rơi tí tách tôi thấy lòng mình xao xuyến và nhớ nhung một hình bóng thoắt ẩn thoắt hiện thật mờ ảo và mông lung. Trông thấy các cô bé, cậu bé thả diều và rong ruổi đuổi bắt nhau tôi ước rằng mình có những đứa con ngây thơ và hồn nhiên như vậy cùng một người con gái vừa xa lại vừa gần trong trái tim tôi...

Nhấm nháp từng ngụm cafe thơm nồng và thưởng thức “đặc sản” của Huế đó là những cơn mưa cuối đông trĩu hạt, tôi như say trong tiếng nhạc du dương với những tình khúc của Ngô Thụy Miên nhẹ nhàng và sâu lắng. Tôi nhận ra mình cũng đã gần cái tuổi 30. Tôi không còn vô tư thích gì làm nấy như trước kia và càng không có nhiều lựa chọn khi tìm kiếm mục tiêu của cuộc đời. Nhưng điều tôi có là một công việc ổn định, được bạn bè đồng nghiệp kính nể, ông chủ tin tưởng và một trái tim đang rong ruổi theo đuổi một bóng hình còn đang rất mờ ảo và không biết có ngày mai... Tôi phải làm gì đây, phải chăng là quyết tâm thực hiện giấc mơ “một gia đình nho nhỏ”.

Tôi nhận ra em thay đổi khá nhiều. Em trở nên ngại ngùng với tôi. Tôi không thể đoán được em đang nghĩ gì nhưng lòng tôi thấy buồn vì ánh mắt trong trẻo ấy đã không được vui như trước nữa. Tôi đã từng hỏi thăm về em rất nhiều qua những cô bé phục vụ thay thế em những ngày em không đến làm việc. Chuyện tình của em cũng thật đáng buồn, em đã yêu một chàng trai nhưng không dám đối mặt với tình cảm của mình, bởi anh ta là người khiến quá khứ đau buồn của em trỗi dậy. Khi nghe vậy, tôi chỉ ước mình là chàng hoàng tử trong trái tim em, là chàng trai em đang yêu thầm ấy. Nhưng biết làm gì đây, tôi chỉ dám ngồi rất xa để quan sát ánh mắt trong trẻo ấy khi buồn khi vui mà không thể động viên, an ủi. Tôi xót xa nhận ra... Mình chỉ là một người thừa trong trái tim em.

Cái rét buốt mùa đông vẫn chưa dứt, tôi co người lại thưởng thức từng ngụm cafe nóng, đậm đà và lắng nghe từng giai điệu du dương từ tiếng đàn Violon. Tôi mê mẫn như lạc vào cõi thiên đường xa xăm. Càng si mê hơn khi nghe tiếng em khẽ gọi:

- Em ngồi cùng anh một lúc được chứ?

Tôi đứng dậy và chẳng biết nói gì, cúi người lịch thiệp tôi kéo ghế mời em:

- Được chứ! Mời em ngồi.

Em nhìn tôi bằng ánh mắt quyến rũ, sưởi ấm từng cơn lạnh đang co thắt ngoài kia và cũng sưởi ấm trái tim tôi đang run rẫy vì một điều gì đó em sẽ nói và tôi đang chờ đợi được lắng nghe. Tôi nhìn em và tôi nghĩ ánh mắt đê mê của tôi đã đánh mất lí trí vì em mất rồi.

Em mỉm cười và bất giác tôi cảm nhận trái tim mình khẽ run lên vì vui sướng, em chớp đôi hàng mi cong cao vút thấp thoáng một chút gì đó ngập ngừng:

- Tạm biệt anh!

Em nói điều gì vậy mà sao tôi thấy lòng bất an, tuy rất muốn hỏi em thật nhiều nhưng tôi cũng kiềm chế bản thân mình lại để không cho những câu hỏi ngớ ngẩn ấy tuôn ra.

Em tiếp lời:

- Rất vui vì được gặp anh trong thời gian qua, em sắp chuyển chỗ làm, cũng không hiểu sao lại muốn gặp anh để báo cho anh biết điều đó.

Em kéo ghế đứng dậy và kính cẩn cúi chào, dự định quay đi, tôi khựng người lại và chờ đón từng cơn gió lạnh ngoài kia ùa vào. Tôi có linh tính một điều gì đó thật xa xôi và bỗng thấy lòng tê buốt.

- Anh... anh có thể... biết chỗ làm mới của em được chứ?

Em mỉm cười và đáp lại câu hỏi ấy chỉ bằng hai chữ: “Tại gia”
Blog Radio 369: Tôi, tách café ít sữa và em
“Sao vậy, ý em là sao, em sắp lấy chồng ư?”, nghĩ vậy lòng tôi thấy trĩu nặng và nhói đau. Nhưng tôi có thể làm gì bây giờ, em là người đầu tiên trong đời khiến trái tim tôi rung động và cũng chính em lúc này giúp tôi nhận ra mình thật yếu mềm và hèn nhát. “Lẽ ra, tôi nên thổ lộ với em về tất cả, nhưng giờ điều tôi có thể làm cho em là chỉ biết cầu chúc em hạnh phúc’”. Những ý nghĩ ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí tôi, nó dày vò và làm trái tim tôi phải rên rỉ. Em quay lưng đi với những niềm vui mới, để lại sau lưng mình có một kẻ khờ đang cố gắng gượng tỏ ra không mấy bận tâm về em nhưng thật ra “Anh ta rất đau, rất rất đau...em à!”.

Ngày tháng dần trôi, một ngày, hai ngày và gần một tháng từ ngày em chào tạm biệt tôi, tôi vẫn giữ thói quen uống cafe của mình nhưng thói quen “nghiện” nhìn em đã không thể thực hiện được nữa. Tôi vẫn ngồi góc quán quen ấy, vẫn thưởng thức những tình khúc bất tử của tháng năm nhưng sao hương vị cafe lại thay đổi. Hóa ra sự đậm đà và những ngọt ngào của mùi hương quyến rũ trên từng giọt cafe ấy cũng đã bị em mang theo đi mất. Tôi bâng khuâng, lặng im và trầm ngâm hơn, tôi không còn hào hứng mỗi khi bước đến quán nữa, bởi từng ngày, từng giờ góc quán quen ấy khiến tôi nhớ đến em nhiều hơn. Nhưng biết đi đâu tìm em về, đi đâu đây khi tôi không biết những gì về em, hỏi nhân viên ở quán cũng không ai hay biết rõ về em và người ta chỉ báo rằng “Em hứa sẽ quay lại để giải quyết một việc quan trọng”. Lấy đó làm niềm tin và một chút hy vọng lóe sáng giữa bầu trời mờ mịt mây đen đang che khuất, nên nơi đây vẫn còn thuộc quyền sở hữu của vị khách quen này là tôi.

Hôm nay...

Em ngồi sau lưng tôi, vòng tay của em có lúc nới lỏng rồi bỗng chốc lại riết lấy thân hình vạm vỡ của tôi. Tôi vẫn đang hồi tưởng lại mười phút trước, khi tôi còn ngồi trong góc quán quen. Tâm trạng không vui, một gương mặt ủ dột tôi không còn muốn đưa mắt tìm kiếm ai cả từ ngày em ra đi. Chính vì vậy mà khi em đứng bên cạnh nhìn tôi một lúc lâu tôi mới phát hiện ra sự có mặt của em. Mọi nghi vấn và chờ đợi trong tôi đã lên đến đỉnh điểm khi thấy em. Nhưng chưa kịp nói lời nào thì đã bị em đưa tay bịt miệng và hỏi tôi: “Anh, đồng ý làm người yêu của em nhé?”
Nếu lúc này, ai đó có hỏi tôi “Tâm trạng thế nào?”, thì tôi không mảy may, bâng khuâng và hoài nghi mà chỉ biết trả lời là “Tôi đang rất hạnh phúc vì có em”. Em dẫn tôi một đồng cỏ rộng mênh mông và tươi tốt. Em và tôi dừng chân tại một tảng đá lớn nằm dưới gốc cây khá nhiều năm tuổi. Em không có ý định giải thích mọi chuyện với tôi mà chỉ nhìn tôi một hồi lâu rồi mỉm cười. Em hỏi tôi:

- Anh yêu em từ bao giờ?

Thay bằng đáp án cho câu hỏi của em, tôi cười ngạo nghễ và hỏi lại em:

- Em tự tin là anh có yêu em?

- Anh không yêu em thì em về trước nhé! – Nói rồi em đứng dậy tỏ vẻ giận hờn.

Tôi vội nắm lấy bàn tay em tha thiết:

- Anh... anh đã rất... rất yêu em!

Em ngồi xuống, nhìn sâu vào mắt tôi và nở một nụ cười thật tinh nghịch.

- Em đùa đấy, còn muốn nhìn anh lâu lắm không bỏ về được đâu.

Lúc này, trông em thật khác so với em của sáu tháng qua mà tôi biết. Từ bên ngoài cho đến tính cách bên trong, nếu mỗi ngày đến quán trang phục mà tôi thấy em mang là tà áo dài thướt tha trông rất hiền hòa và chững chạc thì giờ đây cô gái trước mặt tôi rất yêu kiều và trẻ trung trong chiếc váy màu hồng phấn nhè nhẹ. Em hay cười và cũng nói nhiều hơn.

Một thoáng hạnh phúc đã qua, giờ đây trong trái tim tôi đang xao xuyến và bâng quơ vì những ý nghĩ điên rồ đang khuấy nhiễu, những câu hỏi cứ dồn dập nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu. Dường như, em đọc được suy nghĩ ấy của tôi, em khẽ đặt bàn tay em lên bàn tay tôi đang run lên từng đợt dẫu cho cái rét buốt mùa đông đã đi qua. Em nhìn tôi trìu mến và thiết tha như đang van xin một việc gì rất quan trọng, rồi em nói chậm rãi:

- Anh... anh có biết là anh rất giống một người em đã từng yêu hay không? Người ấy thường hay ngồi một mình trong góc tối và có thói quen uống cafe rất ít sữa và không đá.

Nói rồi em đưa ánh mắt nhìn tôi:

- Anh không buồn vì điều đó chứ!

Tôi chợt hiểu ra mình là người mà bấy lâu nay khơi dậy quá khứ đau buồn trong em, là một người khiến trái tim em phải chọn lựa. Làm sao tôi có thể buồn được khi mà trái tim tôi đang chờ đợi sự chở che cho cô nàng bé nhỏ này.

- Anh ấy đã mất vì tai nạn khi đang trên đường đến chỗ hẹn gặp em! – Em thổn thức như đang hoài niệm về một quá khứ bi thương – Anh biết không, và kể từ giây phút ấy, đã hơn ba năm nay em đã nguyện mình sẽ không yêu ai nữa cả...

Em chuyển ánh mắt sang nhìn tôi âu yếm:

- Cho đến một hôm em nhìn thấy anh ngồi trầm ngâm khi nhấm nháp từng ngụm cafe ít sữa với một gương mặt đăm chiêu. Hình ảnh ấy đã khiến trái tim ngỡ như đã khép kín của em một lần nữa phải rung động.

Những hoài niệm của em, quá khứ đau buồn trong trái tim bé bỏng ấy đã khiến cho một thằng đàn ông như tôi thêm dũng cảm. Tôi dang rộng cánh tay qua vai em và ôm em vào lòng. Lắng nghe nhịp đập từ hai trái tim, tôi và em đều im lặng, lần đầu tiên trong đời tôi biết rằng mình thật sự đã biết yêu và yêu rất nhiều. Nếu có ai đó cho rằng tôi trong em chỉ là hình bóng của người mà em từng yêu thì tôi sẽ nói rằng tình cảm của tôi dành cho em lúc này đã đánh gục mọi nghi vấn ấy. Tôi tin ở em và tin vào tình yêu của tôi đã chọn chính là em.

Tôi nhìn em, nhìn sâu vào khoảng lặng trong trái tim tôi, tôi mỉm cười vì biết em sẽ khiến tách cafe ít sữa của mình thêm đậm đà mà tôi sẽ uống cho những tháng ngày về sau. Và tôi biết tôi đã rất yêu em như yêu tách cafe ít sữa mà tôi đã lựa chọn cho cuộc sống của riêng mình.

Blog Radio được chuyển thể từ truyện ngắn của tác giả Phan Thị Kim Thảo
Giọng đọc: Nhím Xù
Biên tập và kỹ thuật: Hằng Nga
http://blogradio.vn/blog-radio/blog-radio-369-toi-tach-cafe-it-sua-va-em/6386
Blog Radio 368: Người quan trọng nhất

Blog Radio 368: Người quan trọng nhất

Những Câu Chuyện Cười. Blog Radio - Trong cuộc sống đừng cố tìm ra người quan trọng nhất với mình. Vì người thân, bạn bè, người yêu, ai cũng quan trọng cả.

Bạn không thể sống mà thiếu bất cứ ai trong số đó. Đừng nên xem trọng người này, xem nhẹ người kia vì mọi sự so sánh đều khập khiễng. Điều quan trọng là bạn đang được sống trong tình yêu thương từ NHỮNG NGƯỜI QUAN TRỌNG NHẤT.
1. Ai là người quan trọng nhất với bạn? - Nguyễn Hằng Nga

Chuyện xảy ra tại một trường đại học của Mỹ.

Sắp hết giờ giảng, giáo sư bỗng đề nghị với các sinh viên: "Tôi cùng mọi người thử một trắc nghiệm nhỏ, ai muốn cùng tôi thử nào?".

Một nam sinh bước lên. Giáo sư nói, "Em hãy viết lên bảng tên của 20 người mà em khó có thể rời bỏ". Chàng trai làm theo. Trong số tên đó có tên của hàng xóm, bạn bè, và người thân...

Giáo sư nói: "Em hãy xoá tên của một người mà em cho rằng không quan trọng nhất!" Chàng trai liền xoá tên của người hàng xóm.

Giáo sư lại nói: "Em hãy xoá thêm một người nữa!". Chàng trai xoá tiếp tên của một đồng nghiệp.

Giáo sư nói tiếp: "Em xoá thêm tên một người nữa đi". Một người không quan trọng nhất trong cuộc đời. chàng trai lại xoá tiếp.....Cuối cùng, trên bảng chỉ còn lại ba cái tên, bố mẹ, vợ và con. Cả giảng đường im phăng phắc, mọi người lặng lẽ nhìn vị giáo sư, cảm giác dường như đây không còn đơn thuần là một trò chơi nữa rồi.

Giáo sư bình tĩnh nói tiếp: "Em hãy xóa thêm một tên nữa!". Chàng trai chần chừ, rất khó khăn mới đưa ra được sự lựa chọn...anh đưa viên phấn lên...và gạch đi tên của bố mẹ.

"Hãy gạch một cái tên nữa đi !", tiếng của vị giáo sư lại vang lên bên tai. Chàng trai sững lại, rồi như một cái máy, từ từ và kiên quyết gạch bỏ tên của đứa con trai. Rồi anh bật khóc thành tiếng, dáng vẻ vô cũng đau khổ.

Vị giáo sư chờ cho anh bình tĩnh lại hồi lâu và hỏi: "Lẽ ra người thân thiết nhất với em, phải là cha mẹ và đứa con, bởi cha mẹ là người sinh thành và dạy dỗ em nên người, đứa con là do em dứt ruột sinh ra, còn người vợ thì có thể tìm người khác thay thế được, vậy tại sao với em người vợ lại là người mà em khó rời xa nhất?"

Cả giảng đường im lặng, chờ nghe câu trả lời. Chàng trai bình tĩnh và từ tốn nói: "Theo thời gian, cha mẹ sẽ là rời bỏ tôi mà đi, con cái khi trưởng thành, cũng chắc chắn sẽ rời xa tôi, người luôn ở bên, làm bạn với tôi suốt đời, thực sự chỉ có vợ tôi!"

Một câu chuyện khiến ta phải suy ngẫm. Thật khó có thể lựa chọn bởi sự lựa chọn nào cũng làm cho người ta đau đớn. Làm sao có thể mang tình cảm ra để cân đo đong đếm? Sự lựa chọn của anh chàng kia hoàn toàn do cảm tính, anh ta chọn những người quan trọng với mình hơn cả, rồi đến những người thân, cuối cùng, thật bất ngờ khi người anh ta chọn sau cùng lại là người bạn đời mà không phải là những người máu mủ ruột thịt. Lí lẽ của anh ta đưa ra, suy cho cùng cũng vì chính bản thân anh ta mà thôi. Phải chăng con người ai cũng có tính ích kỉ bẩm sinh, nhất là về mặt tình cảm?
Blog Radio 368: Người quan trọng nhất
Ai là người quan trọng nhất trong cuộc đời bạn?

Đó là một câu hỏi không dễ trả lời. Tôi vẫn hằng nghĩ tôi yêu mẹ nhất, mẹ là người quan trọng nhất. Vì mẹ mang nặng đẻ đau, vất vả nuôi tôi và luôn yêu thương tôi vô điều kiện. Tôi từng thú nhận với mẹ, khi đi xa tôi chỉ nhớ mẹ mà không thấy nhớ bố gì cả. Mẹ đã nói với tôi : “Con đi học xa, bố ở nhà nhớ con bao nhiêu, chăm lo cho con từng li từng tí, vậy mà con lại nói con không nhớ bố”. Vậy mà bao nhiêu năm tôi vô tình quên mất điều đó. Để rồi giờ đây, mỗi khi nhớ lại câu nói của mẹ, nước mắt tôi lại chực tuôn trào. Bố tôi năm nay đã gần năm mươi tuổi, đến bây giờ tôi mới biết nhớ bố, thương bố trong khi hơn hai mươi năm qua, bố đã thương tôi, nhớ tôi rất nhiều. Tôi chợt hiểu rằng phải biết yêu thương tất cả, bố mẹ - những người đã sinh thành, nuôi dạy và yêu thương mình. Việc tính toán xem mình yêu bố hay mẹ hơn là một việc làm vô nghĩa. 

Thuở nhỏ tôi sống với bà nội. Cả một thời thơ ấu có bà chăm sóc cho tôi. Bà thường dậy sớm rang cơm cho tôi ăn đi học. Bà chải tóc cho tôi, bà giấm chuối chín, bà đào khoai lang về luộc cho tôi ăn, bà dỗ dành tôi những đêm tôi quấy khóc. Ngày ấy tôi hay bị mụn mủ sưng hết cả hai ống chân, có khi đau quá không đi được, người ta gọi ấy là “độc máu”. Bà tôi lại phải hái lá thuốc về cho tôi ngâm chân, rồi kiên nhẫn lấy gai hoa hồng khêu từng cái mụn mủ và bôi thuốc đỏ vào vết thương cho tôi. Nhìn cái chân tôi lúc ấy ai cũng thấy kinh, nhưng mà bà tôi không sợ.

Lớn lên chút, tôi không sống cùng bà tôi nữa. Ban đầu còn thấy nhớ bà quay quắt nhưng dần dần nỗi nhớ không còn da diết nữa. Đi học đại học, thỉnh thoảng có dịp về thăm bà, bà bảo tôi ngủ cùng bà một đêm thôi, mà tôi cũng không làm được, cứ vâng vâng rồi lại qua nhà bác ngủ. Nhưng có một lần tôi ngủ cùng bà và đêm đó tôi thấy bà vuốt má tôi một hồi lâu, tay bà ram ráp, bà già đi nhiều rồi và chắc bà cũng nhớ tôi nhiều lắm. Giờ đây mỗi khi tôi ốm đau tôi lại nhớ đến bà, nhớ đến sự chăm sóc ân cần của bà năm nào, lúc này không có bà bôi thuốc cho tôi. Nhưng tôi không đơn độc, sống xa gia đình nhưng tôi có bạn bè tốt. Những người luôn sẵn sàng giúp tôi mà không đòi hỏi một điều kiện nào cả, cũng không bắt tôi phải đền đáp, cho dù với tôi, họ không phải phải là máu mủ, không phải là người yêu.
Con gái khi yêu thường chỉ nghĩ nhiều đến người yêu, cả thế giới như chỉ có người đó. Ai nói gì cũng không màng. Để rồi, khi chia tay, khi con gái đau khổ vật vã thì bên cạnh lại chỉ có bạn bè an ủi. Còn con người mà họ yêu lắm, thương nhiều lại chỉ mang lại cho họ những vết thương lòng mà có khi họ còn chẳng nhận được một lời xin lỗi. Khi mới biết yêu, tôi không đến nỗi coi người yêu là tất cả nhưng phần lớn thời gian và tâm trí tôi dành cho người ấy, các mối quan hệ khác dần dần bị thu hẹp lại. Bạn bè nhiều người khuyên tôi rằng anh chàng đó không tốt nhưng lúc ấy trước mắt tôi chỉ toàn là màu hồng. Để rồi khi tôi ôm đắng cay, chỉ có bạn bè luôn bên cạnh và an ủi tôi.

Có nhiều khi gặp khó khăn, đau khổ mới biết bạn bè quan trọng như thế nào. Thế nhưng bạn bè cũng có cuộc sống riêng của họ, tôi có những người bạn mà khi có người yêu thì họ luôn bận rộn với yêu đương và không có thời gian dành cho tôi. Con người ta không thể lấy cái này để bù đắp cái kia. Tình thân, tình bạn cũng rất quan trọng nhưng cuộc sống con người vẫn cần tình yêu như một điều tất yếu. Nếu may mắn, sẽ gặp được người yêu mình chân thành và mình cũng yêu họ như thế. Có những con người suốt cả cuộc đời cũng không tìm thấy nổi một tình yêu chân thành. Người yêu là người sẻ chia với mình những buồn vui, là người luôn yêu thương mình, luôn vì mình.Người ấy có thể sẽ đi cùng mình suốt cả cuộc đời, gắn bó với mình dù khỏe mạnh hay ốm đau, dù giàu sang hay nghèo khó, dù hạnh phúc hay đau khổ. Người ấy sẽ trở thành người bố (người mẹ) của những đứa con mình. Những điều đó chỉ có người bạn đời là làm được, không ai có thể thay thế. Vì vậy, vì một hay một vài lần thất tình mà coi nhẹ giá trị của người yêu và tình yêu thì thật là vô lí.

Tôi viết những dòng suy nghĩ này để những ai đã đọc và sẽ đọc thấy rằng, trong cuộc sống đừng cố tìm ra người quan trọng nhất với mình. Bạn không chọn được đâu, khó lắm. Vì trong đời bạn, người thân, bạn bè, người yêu, ai cũng quan trọng cả. Bạn không thể sống mà thiếu bất cứ ai trong số đó. Đừng nên xem trọng người này, xem nhẹ người kia vì mọi sự so sánh đều khập khiễng. Điều quan trọng là bạn đang được sống trong tình yêu thương từ NHỮNG NGƯỜI QUAN TRỌNG NHẤT.

Nguyễn Hằng Nga

2. Đừng làm em phải khóc mỗi khi nghe anh nhắc về chị ấy - Mây Trắng

Cuộc đời dài và rộng là thế. Nhân duyên vốn luôn chằng chịt, đủ kiểu bắt chéo ngang dọc. Thế nên, người ta mới gặp được nhau. Bản thân đôi lúc biết con đường phải chọn là gì, nhưng trái tim không đủ dũng khí để thực hiện. Thật sự, em buồn nhiều lắm, sợ cũng nhiều lắm. Một cô gái ít nói sẽ rất ít khi bộc lộ cho anh thấy, vì đã quen với việc chôn chặt, giấu kín cảm xúc của mình.

Bao nhiêu mối tình đi ngang qua đời em, tình yêu chẳng còn quan trọng tựa cái hơi thở mà em từng gắn cho nó. Ngày nối ngày, ta mải miết trên con đường chẳng biết còn bao xa mới đến được bến bờ hạnh phúc. Những tưởng chẳng còn lối thoát nào cho nỗi đau kia, chẳng còn cơ hội nào để con tim ta được yêu lần nữa. Vậy mà ở ngay tại cái thành phố bé nhỏ này, em lại được gặp anh. Anh và em mang trong mình mảnh tim nhiều chấp vá. Em là đứa con gái trầm tư, ít nói và luôn khao khát cho mình về một hạnh phúc thật sự. Còn anh, sau bao nhiêu lâu vẫn mong nhớ về người con gái ngỡ sẽ đi cùng anh trên đoạn đường phía trước. Sau cuộc tình dang dở ấy, anh ngoảnh mặt với tất cả, cố chấp nuôi dưỡng về tình yêu đã qua và cả chị ấy. Còn em, em như một vật lấp đi chỗ trống trong lòng anh khi anh bị tổn thương và em đã đến kịp lúc. Ta đau những nỗi đau giống nhau, cũng được gói gọn bởi yêu, hận, nhớ, quên, đớn đau và vô cảm…
Blog Radio 368: Người quan trọng nhất
Em là người đến muộn. Đôi khi em cũng gieo cho mình những mặc cảm và tự ti về bản thân mình. Rằng em không xinh, không tài giỏi, không khôn khéo bằng chị ấy - người mà anh đã hết lòng yêu thương. Em biết chứ, em không phải là một cô gái tốt toàn diện, nhưng những gì em mang đến cho anh, tin chắc không phải cô gái nào cũng làm được và em tự nhận thấy đó là một điều hạnh phúc. Đúng vậy, em hạnh phúc thực sự, em vui vẻ thực sự khi có anh. Nhưng để chắc chắn rằng sự hạnh phúc đó không phải là ảo tưởng như bao cuộc tình khác, sẽ vững bền không hờn hợt, nên em sẽ yêu anh bằng tất cả những chân thành, một tình yêu thật sâu, thật lâu và thật dài….

Anh có biết rằng, dù em không hoàn hảo nhưng tình cảm em dành cho anh là chân thành nhất. Em không hứa hẹn cho ngày sau vì em biết cuộc đời không thiếu những chữ ngờ. Em chỉ cần hiện tại, em có anh và được yêu anh. Bởi em biết người con trai như anh, sau khi bị tổn thương về tình cảm, anh cần được yêu thương hơn trước rất nhiều. Và em cũng dành tất cả những yêu thương mà em có cho người em yêu nhất, là chính anh.

Anh biết không, sự quan tâm của anh thường ngày làm em cảm thấy mình luôn được che chở và rất bình yên. Anh bận rộn lắm phải không, bận rộn bởi những câu chuyện không đầu không cuối em kể mỗi đêm, bận rộn trả lời biết bao nhiêu câu hỏi ngớ ngẩn từ em… Cứ như vậy, anh dần trở thành một người quan trọng không thể thiếu trong cuộc sống của em. Em ước chi bàn tay anh có thể đan vào tay em những ngày đông về. Em thèm được tựa đầu lên bờ vai anh vào những lúc em mệt mỏi. Em khao khát được nghe câu nói "có anh ở đây rồi" khi em hụt hẫng nhất. Anh làm được không, đưa em đến bến bờ hạnh phúc? Ta sẽ chỉ cho nhau xem tình yêu bao dung lắm. Rằng, dù ta đã từng tổn thương vì người trước thế nào, chỉ cần dám mở lòng đón yêu thương lần nữa, nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua thôi.

Thế nhưng hoàn toàn không phải thế, những người đã từng tổn thương, càng khao khát yêu thương lại càng ích kỷ. Em thương anh, nhưng em ích kỷ lắm. Đừng làm cho em có cảm giác, em là người đến sau không phải là người được anh dành hết tình yêu thương như....anh đã dành cho chị ấy. Đừng làm em phải khóc khi anh nhắc về chị ấy với đôi mắt hạnh phúc mà chưa bao giờ em nhìn thấy khi anh nhắc về em với anh mắt đó. Và đừng bao giờ so sánh em với chị ấy, trong khi người anh đang yêu là em. 

Em có thể là người đến sau, nhưng kịp lúc, đến để lấp đi sự trống vắng trong lòng anh, đến để xoa dịu những tổn thương trong anh. 

Bởi vì không muốn vụt mất hạnh phúc, nên em mới muốn gìn giữ cho thật cẩn thận. Bởi vì muốn trân trọng, nên em luôn cố gắng làm thật tốt. 

Bởi vì lo sợ sự đổ vỡ, nên mới luôn tỏ ra cẩn trọng. Bởi vì đã trưởng thành hơn sau tình yêu, mới nhận ra cái giá của sự bền vững. 

Và bởi vì yêu anh, nên dù có mất bao nhiêu lâu để xây dựng cho hạnh phúc của chúng ta được viên mãn, em cũng sẽ cam lòng. Năm tháng rồi sẽ trôi đi, cuốn tất cả vào những mảng ký ức “đã từng” anh à! 
Anh không giống như những người khác. Những mối tình lúc trước, nó chóng vánh lắm, chỉ như một cơn cảm nắng nhất thời, còn với anh, em phải suy nghĩ rất nhiều. Liệu em và anh có bước chung trên một con đường được không? Em biết, gánh nặng tình cảm anh đã từng có làm anh đau khổ rất nhiều, chính vì thế, khi quyết định bên anh, em phải là một người con gái có thể mang lại hạnh phúc thật sự cho anh. Em biết, anh còn đang sống với những ngày tháng cũ, nỗi sợ hãi yêu thương cố thủ trong tiềm thức vẫn còn đó. Khi mà những thiết tha ngày xưa đã được chôn chặt, khi mà em yêu thương anh bằng tất cả chân thành, anh hãy tin em!

Em hứa sẽ bình tâm, nắm tay anh đi suốt quãng đường đời. Em hứa sẽ bình tâm, để lòng thôi thổn thức bởi những ngày đã cũ. Và em hứa, hứa sẽ yêu anh bằng tình yêu vẹn tròn nhất. Vì em đã tổn thương rồi, nên sẽ yêu anh bằng những gì em nói, dựa vào những gì em có, chứ không huyễn hoặc anh bằng những lời hứa xa vời, bằng những câu bày tỏ hời hợt.

Qua hết rồi, những ngày vật vã với cơn đau, những ngày thẫn thờ với nỗi nhớ cào xé con tim. Những ngày nước mắt vương đầy trên má, ôm niềm đau vào lòng mà không biết kể cùng ai. Qua hết rồi anh ạ! Nắm lấy tay em, đan chặt vào tay em, kéo em vào trong lòng anh.. Để mũi anh chạm vào vành tai em, cho cái hơi thở em chờ đợi bấy lâu theo gió len nhẹ vào cơ thể em. Để đầu em được tựa ngực anh, vùi tóc vào vai anh, dụi lấy dụi để như một con mèo ngoan. Ta chỉ cho nhau khoảng cách hạnh phúc anh và em bên nhau là bao lâu, bao xa...Cho những ngày sau, sau nữa… em sẽ biết yêu thương, biết chăm chút cho anh. Thế nên cứ yên tâm anh nhé, em đã tổn thương, nhưng chắc chắn em sẽ sẵn lòng trao cho anh mối tình vẹn nguyên như em hằng ao ước. Sẽ cùng anh thực hiện hết tất thảy điều hạnh phúc mà ta chờ mong!

Một mai tương lai của em mở lối, rồi sau nữa khi chúng ta là của nhau, em sẽ gửi cho anh bao nhiêu đoạn ký ức này, anh sẽ hiểu rằng em đã chuẩn bị sẵn sàng để chào đón anh, từ rất lâu rồi. Em muốn nói với anh, rằng, em yêu anh…

• Mây Trắng
Blog Radio được chuyển thể từ bài viết của các tác giả Nguyễn Hằng Nga và Mây Trắng.
Giọng đọc: Nhím Xù
Biên tập và kỹ thuật: Hằng Nga
Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn.
http://blogradio.vn/blog-radio/blog-radio-368-nguoi-quan-trong-nhat/6382
Chị cho phép em nhớ anh ấy nhé!

Chị cho phép em nhớ anh ấy nhé!

Nghe gì? - Em xin lỗi chị vì phút nông nổi em đã không thể điều khiển được trái tim mình, đã vội đánh rơi mất một nhịp cho người không bao giờ mình có thể với tới.

Nên em tha thiết xin chị cho em được phép nhớ anh ấy nhé, âm thầm thôi; cho em được phép yêu anh nhé, trong mơ thôi; cho em được phép mỉm cười với hạnh phúc của chị và anh ấy nhé!

***

Gửi bạn gái người em yêu...

Lần đầu tiên em gặp anh ấy vào một chiều chớm đông, ánh mắt em vô tình chạm vào nụ cười của anh ấy. Nụ cười ấy làm em thơ thẩn suốt nhiều ngày liền, thế là em tìm mọi cách để tiếp cận anh ấy.

Em bắt đầu dõi theo bước chân anh hàng ngày, tìm hiểu thông tin về anh, tự mỉm cười vì những hành động đáng yêu của anh, tự rơi nước mắt khi thấy anh đánh mất nụ cười... Và rồi có một hôm, em gom hết can đảm để làm quen với anh ấy, nhưng vừa nhìn thấy anh thì bao nhiêu hi vọng của em như rơi xuống vỡ vụn thành những giọt nước mắt lăn dài, vì em đã nhìn thấy anh nắm tay chị bước đi đầy hạnh phúc, em quay lưng lặng lẽ ra về.
Chị cho phép em nhớ anh ấy nhé!
Chị là một người con gái không mấy nổi bật với nước da ngăm đen, tác phong rụt rè, nhút nhát, chị mờ nhạt giữa đám đông. Anh là một người con trai rất nổi bật, gia đình khá giả, đẹp trai, nhiều tài lẻ và sở hữu nụ cười như nắng mùa thu. Còn em, em luôn luôn nổi bật giữa chốn đông người với gương mặt xinh đẹp, ăn nói khéo léo, hài hước, sôi nổi, hòa đồng và còn có chút tiếng tăm vì tham gia nhiều chương trình lớn. Thế mà em lại thua chị! 

Đã rất nhiều lần em tự hỏi điều gì ở chị đã khiến một người như anh lại ở bên chị, kiên nhẫn nắm tay chị đi qua những đoạn đường? Đó là điều duy nhất mà em không bao giờ lấy được của chị. Em luôn dõi theo hai người, nhìn hai người hạnh phúc, lặng lẽ khóc cho mối tình đơn phương của mình, lặng lẽ tự cười mình sao lại yêu nhiều đến thế.

Em biết yêu đơn phương là sai, là ngốc nghếch bởi vì dù em có tài giỏi, xinh đẹp bao nhiêu thì vẫn không thể níu trái tim anh về phía mình. Em xin lỗi chị vì phút nông nổi em đã không thể điều khiển được trái tim mình, đã vội đánh rơi mất một nhịp cho người không bao giờ mình có thể với tới. Nên em tha thiết xin chị cho em được phép nhớ anh ấy nhé, âm thầm thôi; cho em được phép yêu anh nhé, trong mơ thôi; cho em được phép mỉm cười với hạnh phúc của chị và anh ấy nhé! Cảm ơn chị... 

Hạnh phúc nhé người em yêu và một người yêu người em yêu...
Hoàng Mi - Blogradio.vn
http://blogradio.vn/hom-nay-nghe-gi/chi-cho-phep-em-nho-anh-ay-nhe/202991

12/17/14
7 câu nói mang lại nghị lực cho bất kì ai

7 câu nói mang lại nghị lực cho bất kì ai

1. Không quan trọng quá khứ bạn khắc nghiệt thế nào, bạn luôn luôn có thể bắt đầu lại.

2. Đôi lúc bạn đối mặt với khó khăn không phải vì bạn làm điều gì đó sai mà bởi vì bạn đang đi đúng hướng

3. Những điều tốt đẹp đến với ai tin tưởng, những điều tốt hơn đến với ai kiên nhẫn và… những điều tốt nhất chỉ đến với người không bỏ cuộc
7 câu nói mang lại nghị lực cho bất kì ai
4. Cuộc hành trình ngàn dặm …phải bắt đầu từ những bước đầu tiên

5. Đừng mơ trong cuộc sống…mà hãy sống cho giấc mơ.

6. Cuộc sống không có nghĩa là dễ dàng. Nó luôn luôn biến động
Đôi lúc hạnh phúc, có lúc lại khổ đau…
Nhưng với tất cả những bước THĂNG TRẦM” trong cuộc sống, bạn lại học được những bài học làm cho bạn MẠNH MẼ LÊN

7. Khi cuộc sống đặt bạn vào tình thế khó khăn…
Đừng bao giờ nói Tại sao lại là tôi..?”
Mà hãy nói Tôi sẽ cố gắng …!”
Trong cuộc đời, chúng ta phải học rất nhiều điều
Học quên 1 ai đó đã từng quen…
Học cách kiềm chế không xem những SMS quan tâm trước kia đã từng có
Học cách vui vẻ khi đứng trước một người đã từng rất vui.
Học cách cứng rắn để quên một người đã từng giúp ta cứng rắn
Học cách không đau lòng khi nhắc đến tên một ai đó đã từng yêu
Và học cách dối lòng mỉm cười để cảm thấy dễ chịu…
Giá như ta đừng tìm thấy nhau

Giá như ta đừng tìm thấy nhau

Thế giới này có nhiều người như thế, sao ta lại tìm thấy nhau để rồi lại yêu nhau như vậy? Yêu đậm sâu, rồi chia tay lại quặn đau buốt nhói.

Phím Nhạc Lòng

Ngang dọc cả một chiều nỗi nhớ cuối cùng cũng chỉ toàn thấy đó đây là những mảnh vụn về một bóng hình một người đã rất thương. Nỗi nhớ đâu có dài mà sao bóng hình anh lại ngập tràn trong tâm trí, cả ở trong tim, trong tất cả ngõ ngách của tâm hồn!

Ừ, yêu đó, yêu sâu đậm ấy chứ. Người này là cuộc sống, là hơi thở của người kia, là tất cả tin yêu ngọt bùi, là cả một thế giới nhỏ chứa đựng một trái tim! Vậy mà giờ lại chẳng còn là gì cả, có chăng chỉ còn lại tình cũ vẫn vương, chẳng còn là gì trong nhau, ta trở thành người cũ!
Giá như ta đừng tìm thấy nhau
Giá như giữa cuộc đời này mình đừng tìm thấy nhau thì tốt biết bao! Tìm thấy nhau làm gì để rồi anh và em lại quay trở lại điểm xuất phát ban đầu, chỉ khác là mình trở nên xa lạ hơn trước, xa lạ hơn tất thảy những gì đã từng diễn ra trong quá khứ. Mình tìm thấy nhau, mình yêu nhau, mình cùng nhau đi qua hết những nẻo đường cũng chỉ để một lúc nào đó bước đi trên con đường hạnh phúc, nơi có đoá hoa thơm ngát, có bộ váy đẹp rạng ngời tinh khôi trong nắng hoà quyện với bộ lễ phục của chú rể, người mà sẽ cầm lấy tay em cùng nhau tiến thêm một bước vào ngưỡng cửa của một tương lai mới, là anh. Ấy vậy mà... tất cả đã hoá hư không!

Giá mà ngay lúc này đây có anh ở bên cạnh, cho em mượn bờ vai anh một chút, dựa vào bờ vai ấy, chiếm đoạt đi hơi ấm của ngày nào. Giá mà anh ở đây, cho em được ôm anh một chút để cảm thấy được bình yên sau những tháng ngày vồn vã gồng mình lên chống chọi với nhớ mong da diết, với tiếng yêu đang âm ỉ cháy ở trong lòng, rồi sau đó em sẽ trả lại mà, trả lại anh bờ vai ấy, trả lại anh vòng ôm ấy, để anh tới bên chị ấy - người con gái anh yêu!

Em là người cũ trong anh, và ta là người cũ trong nhau! Em tự ôm mình và khóc. Em không muốn ôm ghì lấy một ai để nước mắt mình thấm vào từng thớ tế bào của người khác, ngoài anh. Vì những giọt nước mắt ấy là tất cả những dồn nén, những yêu thương, nhớ mong và đớn đau mà em đã cố nhét thật chặt vào sâu trong trái tim mình. Tất cả đều dành cho anh!

Thế giới này có nhiều người như thế, sao ta lại tìm thấy nhau để rồi lại yêu nhau như vậy? Yêu đậm sâu, rồi chia tay lại quặn đau buốt nhói. Để giờ đây, dù lùi hay tiến, dừng lại hay đứng yên, ngang dọc thế nào em cũng chỉ thấy bóng dáng người em thương. Sao khoảng không ấy chật hẹp thế, nơi nào cũng chỉ thấy bóng hình anh!? Sao yêu thương ấy mong manh thế? Anh ở bên chị ấy, anh không ở bên em. À, phải rồi, mình đã chia tay!

Có điều gì tồi tệ hơn khi chia tay một người mà mình rất yêu kia chứ? Ừ... Có. Là em sẽ chẳng thể đủ tự tin để yêu thương thêm một ai nữa, vì em sợ khoảng trống trong tim sẽ được lập đầy rồi lại vơi đi thêm lần nữa, là một lần nữa em sợ phải chịu đựng sự tổn thương và cái cảnh xa nhau như cứa nát tim ấy. Đau lắm! Sẽ chẳng thể chịu đựng được thêm một lần nữa đâu!

Giá mà ta sinh ra là không dành cho nhau dù chỉ một phút, thì có lẽ ta đã không đau!

Giá mà ta đừng thấy nhau, để rồi ta yêu nhau như thế!

Giá mà thế giới này rộng hơn, rộng hơn chút nữa thì chắc ta đã không trao nhau hai nửa yêu thương mang tên người cũ!

Giá mà... giá mà ngày ấy mình không tìm thấy nhau!

Theo: Ngoisao.net