Lukhachdem - Anh, em và mùa đông năm ấy. Em có nghe thấy trời mùa đông đang đến rất gần không? 

Mở mắt với những tia nắng không còn nóng bức và anh cảm nhận ánh nắng cũng mang một hơi lạnh, trời đã không còn những cơn mưa mùa thu nhưng không khí vẫn giá rét đến tê người. Em à có phải mùa đông đang đến, như ngày xưa em đã đến bên anh?
Anh, em và mùa đông năm ấy
Em đến khi mùa đông bắt đầu và khi anh yêu em... anh cảm nhận rằng đông đã hết, em mang lại hơi ấm trong trái tim anh như mùa xuân ấm áp. Anh muốn ôm lấy em để thấy một mùa đông đẹp, nhưng giờ đây anh đâu thể ôm lấy chính mình cho qua một mùa đông buốt giá...

Có một đêm mùa đông như thế, ta nắm tay em - bàn tay lan toả những hơi ấm diệu kỳ. Cùng nói cười và hát bên nhau. Nụ cười của em giữa đêm mùa đông xua tan cái lạnh trong tâm hồn anh, một cảm giác len lỏi vào trái tim đang hướng về em để biết rằng, anh yêu em nhiều lắm... 

Nhưng nhút nhát khiến anh chẳng thể thốt nên lời, để khi em đi xa anh, xa khỏi đêm đông ấm áp ngày trước. Anh chỉ còn lại một mình đối mặt với mùa đông bây giờ, lạnh buốt trong một tâm hồn cô đơn...

Em đã đi ư?Không phải, mà chính anh đã không giữ em ở lại bên mình. Vụng về và ngây ngô, anh mới biết chỉ tình yêu thôi là chưa đủ... Chưa đủ để giữ em lại trong trái tim anh. Anh tự hỏi có phải đã vô tình đánh mất một hạnh phúc, vì anh đã không nắm bắt và để nó lướt qua nhanh thế...

Mùa đông năm nay, anh vẫn nghĩ về em, vẫn nhớ về em, và vẫn mong em được hạnh phúc... bên một ai đó... không phải là anh..

Có bao giờ em muốn nhìn về quá khứ nơi ta đã từng bên nhau một đêm đông như thế...?

Có bao giờ em nhớ đến những kỉ niệm ngô nghê ngày trước...?

Có bao giờ em thấy... yêu anh...như anh đã từng... một tình yêu như thế...?

Anh có nghe thấy trời mùa đông đang đến rất gần không? Khoảnh khắc giao mùa khiến trái tim em buốt giá trong nỗi cô đơn. Những kỉ niệm ùa về từ mùa đông năm ấy làm tan nát trái tim em. Anh à có phải mùa đông đang đến, như ngày xưa anh đã đến bên em?

Anh bước vào cuộc đời em nhưng đã không cùng ở lại. Anh đến với ánh mắt hiền và giọng nói ấm áp, bờ vai to khoẻ và đôi bàn tay anh nắm lấy tay em để truyền hơi ấm. Em cảm nhận một điều gì đó đã đến, đối với cả hai ta - anh và em...

Nhưng sao mọi chuyện lại trôi qua lặng lẽ như ngày nó đến. Em đã đợi câu nói ấy từ anh, nhưng sao em lại được nghe từ một người con trai khác không phải là anh. Mặc dù anh ta đến sau anh, nhưng anh ta... đã yêu em... và đã nói cho em biết điều đó..

Có phải vì...anh chưa từng yêu em... mà chỉ có em nghĩ thế...?

Có phải vì... tình yêu trong anh chưa đủ lớn... hay bởi vì em không đối mặt với tình yêu của em... dành cho anh...?

Em tự hỏi có phải đã vô tình đánh mất một hạnh phúc, vì em đã không chờ đợi anh được...vì em kiêu hãnh và bướng bỉnh... phải không anh?

Tình yêu mới không đủ sưởi ấm cho trái tim em mùa đông lạnh giá... em nhớ đến anh một điều kỳ diệu cho em hơi ấm ngày trước... Nhớ anh, để biết rằng... em vẫn yêu anh...

"Người yêu ơi chia tay nhé...vì trái tim tôi vẫn hướng về...mùa đông năm ấy..."

Vừa đi, em vừa nghĩ... "Cây, lá và gió à..? Anh ạ... em rời cây không phải vì gió cuốn đi, bởi mùa đông... không gió... lá vẫn lìa cành.. rơi xuống..."

Có bao giờ anh muốn nhìn về quá khứ nơi ta đã từng bên nhau một đêm đông như thế..?

Có bao giờ anh nhớ đến những kỉ niệm ngô nghê ngày trước..?

Có bao giờ anh thấy.. yêu em.. như em đã từng.. một tình yêu như thế..?

Mùa đông năm ấy... hai trái tim hướng về nhau, nhưng tiếng đập quá nhỏ khiến cả hai đều không biết...trái tim họ đã đập chung một nhịp... tình yêu...

Bạn chỉ sống có một lần trong đời và đừng bỏ lỡ những cơ hội mà cuộc sống mang đến cho bạn...

Sài Gòn ngày mưa..

Mùa đông đang đến...

Kỉ niệm.. mãi vẫn là kỉ niệm...

Nhớ.. mùa đông năm nào... hạnh phúc..

Theo: vietbao.vn

Post a Comment

cảm Ơn Bạn Đã Quan Tâm !