Bao giờ cây lại đơm bông?

Bao giờ cây lại đơm bông?
Nó, vừa chia tay một người, nó vừa khóc, khóc ròng ít nhất một vài tháng trước khi quyết định, mắt sưng và mọi thứ thì lung tung, lẫn lộn, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ mất còn, có, được và cả thành công, cả thất bại ảnh hưởng trong cuộc sống. Nó đau, đau bởi tự tâm thấy sai, nó buồn, buồn bởi khi chia tay mà không có lý do cụ thể.
Dường như duyên tình với nó thật vô duyên, xa xôi như mộng tưởng, mơ hồ như ẩm ương, sự đỏng đảnh của cái tuổi 30 không còn trẻ nghe nhưng ngang nghạnh, bương bướng nghe như dở hơi... vậy mà có khối người như nó, cứ vùi mình trong đống đổ nát hoang tàn bởi cứ khi yêu là đau, đau rồi chỉ là chỉ biết khóc, cứ khi chia tay là mất hết sức lực. Thật tội…

Hôm nay nó buồn, ngồi nhìn trời mây lãng đãng cùng hàng trăm những số phận, con người đi ngang trước mặt, một vài mảnh đời bất hạnh, không nhà cửa, xin ăn, vài đứa trẻ quây quần đếm tiền lẻ, tờ vé số còn lại, một vài bà mẹ lam lũ dọn hàng, những ông chồng cưỡi chiếc xe máy... ghẻ, đời gọi xe ôm, người gọi xe thồ. Nó hiểu những chuyến xe kiếm cơm buổi ngày đêm, khó khăn bộn bề, cảm tình nhạt thếch… hắt hủi.
 Nó hiểu đó là cuộc sống, đó là cách nhìn nhận, đánh giá, cách mà người ta có thể chia lại cho những con người nghèo nàn hơn, cơ cực hơn trong xã hội, một ánh nhìn coi khinh lầm tưởng... phủ đầu số phận nhân cách của con người, hèn mọn bởi nghèo, khốn khó vì đơn lẻ, thấp kém bởi thiếu tình thương và bình thường bởi trong tay không có gì lấy làm tài sản, gia đình hay vật chất trống tan hoang... phải chăng rất khổ cực?
Nó có một đứa bạn là văn sĩ - nghề của tri thức, lâu lâu thăm hỏi, lâu lâu nhắc nhở viết câu status: “cực trần thân” nó hiểu, hóa ra mình đang ở đáy... nhìn mặt trời chói mắt, nhìn xung quanh nhói lòng. Đó là những người chỉ đích danh số phận nghèo hèn, khả năng cảm nhận xã hội một cách lạc hậu của nó.
Xưa, nó chỉ biết chăm lo, vun vén cái gọi là gia đình, tổ ấm vẹn tròn những vòng xoay của cuộc đời không làm nó say hay chú ý, không nhìn ngắm xung quanh để biết mình tụt hậu, cứ tự tin mãn nguyện cứ tưởng mình đang yêu đầy đủ và nhận vê cũng đầy đủ nhất...
Ai đó nói yêu thương mong manh, tình đến đi nhanh do ta không biết giữ, hay tình đến đi do duyên số, định mệnh... nắm tay hay rũ bỏ chỉ tại mình chưa và không thật sự yêu đúng cách chăng… Nó yêu anh, một tình yêu đơn giản nhưng nồng cháy, một tình yêu hiển nhiên hiện thực nhưng đắm say, một tình yêu bình yên nhẹ nhàng nhưng dung dị, một tình cảm bình thường nhưng bao dung và cao cả, một tình nghĩa vợ chồng cứ cho đi không mệt mỏi, yêu lắm, nhớ lắm và hy sinh cũng lắm.

Tiếc thay vòng đời như chuyến tàu rời đi không trở lại, sự đợi chờ vô duyên, tình nghĩa không còn và lời yêu mòn theo năm tháng, thế mà nó vẫn yêu vẫn lưu giữ một thứ tình nghĩa cuối cùng còn lại, nó mới hiểu đó là vợ chồng, đó là con người rời xa vẫn còn nguyên vẹn thứ cảm tình trân trọng đối phương. Nó xa anh, lời chia tay muộn màng mới nói, lời yêu đương dừng lại và lời biệt ly xóa bỏ mọi hành vi cuối cùng, dù đau, dù hận cũng chỉ là những cái chấm tròn của một bi kịch, tình yêu thường thấy.

Anh đi nhé, hạnh phúc và bình an, nó ở lại hoàn hảo trong 24h, tự tin và mạnh mẽ, độc lập và tự hỏi lòng bao giờ, cây lại đơm bông…

p/s:Anh về có ngang nơi đó không
Có em bỡ ngỡ đứng... một mình
Xen trong lá, trong cây và cảm tình đơn lẻ
Anh có về ngang lối đó khôngCó kẻ đong đưa chiều hôm... tiếng lòng chơi vơi... hé... hé...

cảm Ơn Bạn Đã Quan Tâm !

Bình luận SEO