Nhập một cái gì đó và nhấn Enter

author photo
Đăng bởi: Thời gian:
- Anh biết không?

Em bây giờ như chiếc lá khô sắp lìa cành cố gắn bám víu vào thân cây cằn cỗi. Khúc giao mùa đỏng đảnh ùa về không hẹn trước, như cơn mê mệt bên ánh lửa ấm nồng một thoáng cứ hiện về chiếm lấy tim em.

Bởi em là chiếc lá vàng mùa Hạ, đem sự lãng mạn cho người một mùa đã qua, rồi đến một lúc nào đó thì chiếc lá cũng úa màu rơi vào chốn thinh không, cô đơn, lẻ loi và nỗi nhớ. Em cô độc bởi bàn chân ai vừa qua đây, vô tình không ngoảnh lại nhìn một chiếc lá bị giẫm đạp, rách nát và trở về là cát bụi.
Nguyện đứng bên đời sưởi ấm tim anh
Thả hồn phiêu du chốn nơi nào, giữa khung trời yêu ngày ấy mong cơn say thôi về qua đây, để hồn thôi lang thang vô định. Ngồi nhìn chiếc lá rơi dần rơi dần rồi chạm đất, cơn mưa đến bất chợt làm trôi chiếc lá cuốn xa. Từng ngày trong em và anh khoảng cách cứ xa dần, em sợ mình sẽ như cơn gió thoảng qua rồi tan biến.

Nhiều ngày với nỗi nhớ chất ngất chiếm giữ, em như lạc loài giữa tâm hồn và thể xác. Trí óc lại không làm chủ được con tim. Mang hết yêu thương em gửi vào trang nhật ký màu hồng đượm thắm trái tim đang rỉ máu từng ngày, để rồi biến em thành hai con người với cuộc sống thực tế và một miền hư ảo. Em mộng du lang thang giữa vùng hoang hoải, làn khói thuốc ai bay bay em ngỡ hồn người phiêu lãng tìm về bên trái tim sưởi ấm một con đường.

Em đang tự dày vò bản thân, và tự ru mình với con người giả tạo của đời. Em sợ thời gian làm mờ đi tất cả, em cố níu giữ và tự hoài tưởng một tình yêu chắp vá với những chênh vênh trong trí óc. Em khao khát những thứ không thuộc về mình, em nhìn đời bằng con mắt giả tạo rồi sống với sự giả tạo đó. Tự dựng cho mình một vở kịch, và độc thoại với cả hai vai diễn. Muốn tạo cho mình một miền hư ảo và sống với nó với hai con người trong một trái tim. Trái tim dạt dào cảm xúc, dạt dào nỗi nhớ đang chờ tới lượt vai diễn của mình để rồi hụt hẫng khi biết được rằng chỉ là trí tưởng tượng của sự chơi vơi và không tưởng.

Vì em sợ không còn hiện hữu một tình yêu mà em xây đắp nên, em sợ em không còn là em của những ngọt ngào và rung cảm, em sợ thời gian bào mòn con tim và trở nên chai sạn biến thành viên đá khổng lồ chiếm lấy, em sợ em không còn nhớ anh nhiều như em đã từng nhớ, em sợ một ngày nào đó em sẽ nhìn đời bằng sự giã dối điêu ngoa.

Em muốn là cô gái ngọt ngào của một ai đó, và đem đến những nồng nàn bù đắp khoảng trống yêu thương, muốn ghép vần cuộc sống với những gam màu để trải lối bước chân ai một cõi. Muốn hóa thành một điếu thuốc để tặng anh làn khói ngất ngây rồi lụi tàn một kiếp không hối tiếc.

Và anh biết không?

Nếu một ngày anh không còn nhớ em thì em sẽ vẫn nhớ anh.

Nếu một ngày cô đơn chiếm lấy tâm hồn anh thì anh hãy nhớ rằng bên đời vẫn còn em, một vòng tay chỉ dành tặng riêng anh một kiếp.

Chào anh, anh hãy cứ đi với con đường anh đã chọn. Em sẽ làm cánh chim non tô điểm ánh nhìn cô đơn, em sẽ làm cánh hoa ban hương thơm trên lối hạnh phúc của người, em sẽ làm cơn gió thổi mát những khi cơn nóng ùa về bên anh, em sẽ làm con tim anh một lúc cô đơn nào đó ấm nồng một thoáng nguyện ru người.












cảm Ơn Bạn Đã Quan Tâm !

Nhấp để nhận xét