NỖI ĐAU ĐẦU ĐỜI

Tạm biệt anh nhé, tạm biệt tình yêu đầu tiên, tạm biệt đớn đau đầu tiên.

Anh thân yêu! Chỉ cách đây có 4 tháng thôi, nếu là 4 tháng trước đây, khi em viết những dòng này ra, em sẽ gửi tới email của anh, nhưng mà bây giờ thì không thể nữa rồi. Nếu bây giờ em gửi đi, có thể anh sẽ đọc được hoặc là vợ anh, hay rất có thể nó sẽ bị báo là spam…

Anh đã từng là của em gần 3 năm, vậy mà mình mới xa nhau chưa được 3 tháng thì anh đã đám cưới với một cô gái khác. Em không biết mình nên vui hay nên buồn nữa anh à.
NỖI ĐAU ĐẦU ĐỜI
Em vui vì anh đã có một mái ấm gia đình, có một cuộc sống bình yên, còn em buồn vì sao vậy anh? Vì người con gái mặc bộ đồ cô dâu trên tấm hình cưới đứng cạnh anh không phải là em, hay là vì em đã mất đi một gia đình, một tình yêu…

Dù sao thì tất cả mọi thứ cũng đã qua rồi, suốt 1 tháng qua em vô cùng ngỡ ngàng và đau nữa, em không tin là anh có thể quyết định mọi chuyện nhanh tới như vậy. Nhưng biết làm sao được, vì đó là sự thật, vì anh cũng đã từng nói “em làm vợ anh nha” mà em đã không đồng ý đó thôi. Vậy thì tại sao em phải buồn chứ?!

Khoảng thời gian hơn 2 năm mình ở bên nhau, có quá nhiều điều xảy ra, em đã từng muốn buông xuôi anh rất nhiều lần vì em quá mệt mỏi, nhưng anh thì chưa một lần nhắc tới hai từ “chia tay”. Em ngưỡng mộ anh thật đó, lần đầu tiên em ép anh phải nói ra hai từ “chia tay”, bắt anh không được im lặng mà rời xa em thì anh cũng nói, và anh đã rời xa em từ đó mặc cho em năn nỉ, níu kéo.

Em biết tất cả những gì anh làm, hiểu tất cả những gì anh nói, nhưng chỉ là trước đây thôi, phải không anh?

1 tháng vừa qua em suy nghĩ tại sao anh lại quyết định cưới một cô gái khác nhanh như vậy, ngay trong thời điểm này, khi mà anh học hành chưa xong, sự nghiệp công danh chưa có. Phải chăng anh và cô gái ấy đã quen nhau từ trước, anh đã lừa dối em, đã bắt cá hai tay khi ở bên em, nếu anh thực sự như vậy thì em vui vì anh đã bỏ em trước khi quá muộn…

Nhưng mà nghĩ lại thì em là người muốn rời xa anh trước, em lạnh lùng với anh vì em đủ tinh tế để nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt, nụ cười, cử chỉ và lời nói mà anh dành cho em, phải chăng cô gái đó đã làm anh thay đổi. Dù biết là giờ đây những chuyện đó đã không còn quan trọng với em nữa rồi, nhưng em vẫn suy nghĩ.

Dù gì thì cũng là “không còn ở bên nhau nữa” vậy thì tại sao anh không nói thẳng lý do cho em biết. Anh im lặng, sự im lặng tới đáng sợ, sự im lặng của anh làm cho em chờ đợi ngày anh trở lại anh có biết không?

Em sẽ sống vì em, sẽ làm những công việc trước đây em yêu thích

Vì em biết, em cảm nhận được tình cảm anh dành cho em trước đây là thật, nếu không yêu em tại sao anh dắt em về nhà ra mắt gia đình anh. Em đã coi gia đình anh như gia đình thứ 2 của mình. Mẹ anh, chị hai, bà ngoại… tất cả mọi người đều rất thương em, mẹ anh đã hỏi em không biết bao nhiêu lần về đám cưới của chúng ta.

Mẹ anh đã coi em như con gái, đã đun nước nóng cho em tắm, mua thuốc cho em, chườm nước nóng cho em khi em đau bụng, thậm chí mẹ anh còn giặt đồ cho em khi em bệnh nữa…

Những tình cảm đó liệu rằng em có được thêm một lần nữa không anh? Em có thể quên anh, có thể không cần hỏi han, quan tâm tới anh nữa, nhưng còn bà ngoại và mẹ của anh. Từ ngày mình chia tay, em không dám liên lạc với họ vì em sợ làm phiền tới cuộc sống của anh. Mất anh là em mất luôn một gia đình, anh có biết không?

Em biết thay đổi là một lẽ tất nhiên của cuộc sống, anh có quyền thay đổi, có quyền chọn lựa hạnh phúc cho anh. Nhưng em chỉ buồn, người mà em đã từng yêu thương lại đối xử với em như vậy. Anh có biết im lặng không bao giờ là cách để giải quyết vấn đề không? Vậy mà anh lại dùng cách đó.

Buồn em chuyện gì anh cũng không nói, mỗi lần như vậy anh lại dùng dao rạch vào tay mình cho chảy máu. Bây giờ trên tay anh có rất nhiều sẹo, đó là vì em. Những chuyện mà em làm có đáng buồn không anh? Anh suy nghĩ ở một khía cạnh khác và làm cho vấn đề trở nên như vậy. Mỗi lần nhìn thấy máu chảy trên tay anh, nhìn thấy những lúc anh đập đầu vào tường mà lòng em thắt lại.

Em tìm đến bác sĩ và đau đớn khi biết anh bị rối loạn cảm xúc, anh luôn có một nỗi buồn sâu thẳm trong mình, không thể có cách nào giải thoát ra được. Em đã cố gắng nhưng hình như càng cố gắng em càng mang lại cho anh niềm đau, vậy nên em ra đi và chọn cách từ bỏ anh.

Đúng, em ích kỉ, em không thể chấp nhận mỗi lúc cơn đau kéo đến, anh hành hạ bản thân mình trước mặt em, em không chịu đựng được. Em nghĩ rằng chỉ cần em đi khỏi đây, chỉ cần em biến mất anh sẽ không vì em mà hành hạ bản thân mình nữa.

Mẹ anh và em đã bắt anh đi khám bệnh, uống thuốc 1 năm trời cuối cùng thì anh cũng đỡ hơn và cũng là lúc anh không còn cần em nữa. Một người đã từng là “thuốc an thần của anh”, đã từng là “cục vàng 24k của mẹ anh” giờ chỉ là một người xa lạ, hơn ai hết trong gia đình của anh.

Em viết những dòng này ra có bao giờ anh đọc được không anh? Thôi thì em chỉ mong cho gia đình anh bình an, cho em cũng được bình an. Em sẽ sống vì em, sẽ làm những công việc trước đây em yêu thích mà vì anh em đã từ bỏ, em sẽ sống vui vẻ hạnh phúc và coi như khoảng thời gian hơn 2 năm vừa qua là những kỉ niệm đẹp của em.

Sẽ rất lâu đó em mới có thể quên anh, nhưng không sao, em đã bình yên trở lại rồi.

Em đã từng rất ghét câu “ý trời” mà anh hay nói, nhưng giờ thì đúng là như vậy anh à.

Tạm biệt anh nhé, tạm biệt tình yêu đầu tiên, tạm biệt đớn đau đầu tiên…
Truyen.viet.pro

cảm Ơn Bạn Đã Quan Tâm !

Bình luận SEO