Đi một vòng lớn ta lại thuộc về nhau

Có giọt nước mắt nào dường như không thể ngăn lại. Hãy ngước mặt lên nhìn bầu trời cao xanh xem có thể để nước mắt chảy ngược vào trong…

Con đường trải dài với những bóng cây, nhưng đâu đó nắng vẫn len lỏi xuyên tạc qua hắt vào người. Cô gái bước đi lơ đãng, bước chân chầm chậm như muốn tìm kiếm một hình ảnh quen thuộc. Cô đến đây không phải là lần đầu tiên, dù biết trước rằng kết quả chỉ là sự thất vọng kéo dài. 
Đi một vòng lớn ta lại thuộc về nhau

Những âm thanh ồn ào huyên náo của khu chợ, người người qua lại dường như chẳng thể làm ảnh hưởng đến tâm trí cô lúc này. Cô ngồi bất động nơi công viên, mở tai phone nghe những bài hát yêu thích và ánh mắt chỉ mãi nhìn về một hướng xa xăm…

Anh, lại là một giấc mơ hay hiện hữu còn mang một ý nghĩ nào khác? Anh đến không phải thật tình cờ như một điều kỳ diệu, nhưng những ngày bên anh là những cảm xúc lắng đọng sâu sắc. Cô đi tìm anh vào những ngày nắng và rồi gặp lại anh vào một ngày mưa. Cũng từ đó, nỗi nhớ về anh da diết luôn gắn với những cơn mưa đầu hạ kéo dài.

Anh, một người luôn mang theo niềm lạc quan và vô tình thổi vào cô cách nhìn khác về cuộc sống. Cô biết hy vọng.

Anh, cái gương mặt thanh tú tròn trĩnh kia dù là lúc nghiêm túc hay vui vẻ cũng không có sự khác biệt. Chỉ mang lại cho người đối diện một cảm giác nhẹ nhàng thoải mái. Cô đã hơn vài lần ngắm nhìn anh trong công việc và gần như không thể im lặng mỗi khi anh nở nụ cười. Nụ cười anh thật trẻ con đến lạ. Nụ cười ấy mãi về sau bất ngờ gieo vào lòng cô một hạt giống tin tưởng. Niềm tin nhỏ bé dù không lớn lên nhưng có muốn xoá bỏ cũng không được.

Anh hơn cô những tám tuổi, cô hiểu rõ đó là một khoảng cách rất lớn đủ để tạo nên hai thế giới khác biệt. Nơi thế giới của anh, cuộc sống được sắp xếp trật tự và luôn bận rộn. Anh từng nói: “Anh không để cho thời gian của mình thoải mái, vì khi thoải mái thì sẽ có nhiều thứ suy nghĩ. Mà nhiều điều suy nghĩ không được tích cực ”. 

Khoảng thời gian của anh gần như được dồn hết tâm trí vào những dự định còn đang ấp ủ. Có lúc cô nghĩ anh là một con người tham lam trong sự nghiệp. Đàn ông như thế thì sẽ rất hay vô tâm, nhưng cô vẫn muốn ở bên cạnh anh. Vì lý do gì? Chưa bao giờ cô khẳng định những cảm xúc đó với chính mình hay là với anh. Cô mặc sức để nỗi nhớ anh tự do đến, một nỗi nhớ không tên, không phải bất chợt mà đã luôn luôn ngự trị trong tâm tưởng. 

Nhận xét