Mùa đông này, ai sưởi ấm cho ta?

NHỮNG LỜI CHÚC GIÁNG SINH - Mùa đông này, ai sưởi ấm cho ta?

Mùa đông năm nay, tôi nắm tay bạn, hỏi lại câu năm xưa. Bạn nhíu mày nhìn tôi, bảo, đừng bao giờ tin vào lý thuyết một người có thể tự sưởi ấm cho chính bản thân mình.
Mùa đông này, ai sưởi ấm cho ta?
Hẳn bạn vẫn còn nhớ ngày miền Bắc đón đợt gió mùa đầu tiên. Biết bao con người chong đèn, tìm đủ thứ để làm trong khi chờ tín hiệu đông tới. Những ô cửa rộng mở, những cõi lòng ngóng trông. Nhưng chẳng ai biết, hoặc vờ như không biết. Đâu đó trong thành phố rộng lớn này, có biết bao con người đang mỏi mòn vì gió đông se sắt đã về.

Bạn tôi bảo, mùa đông là mùa cô đơn. Tôi gật. Dẫu vào thời điểm ấy, cô đơn có gõ cửa hay chào tạm biệt bạn để ra đi, thì mùa đông, với những ngày u ám và lạnh lẽo, vẫn luôn là khoảnh khắc người ta thường nghĩ về cảm giác đơn độc nhất. Có người tựa cửa, nhìn ra nền trời và tự nén một tiếng thở dài, ra là ta cô đơn đến thế. Có người vì sợ hãi ngày đông giá lạnh không có ai đó nắm lấy bàn tay mình, bèn co ro, sợ hãi, rồi vội vàng lao vào một cuộc tình không biết đầu biết cuối.

Người ta nói tình vội là tình buồn, là tình sai tình trái. Tôi lại tin vào điều ngược lại. Vì chỉ có những lúc sợ hãi cảm giác cô đơn cháy lòng, ta mới biết cảm giác cần một người nào đó hơn lúc nào hết. Ta dễ dàng mỉm cười với một người lạ mặt hơn. Ta cảm thấy trái tim mình đỡ khô cứng và buồn tẻ hơn. Ta rộng lòng. Điều ấy đáng giá hơn tất thảy.

Còn nhớ, mùa đông năm ngoái, tôi hỏi bạn: Đông này ai sưởi ấm cho mi. Bạn tôi cười: Ừ, cũng đã đến lúc tìm một người cùng sưởi ấm. Đông đã gõ cửa tự lúc nào. Tôi nhìn mắt bạn cười buồn qua làn khói cà phê mờ ảo. Sau bận đó, tôi thấy bạn tôi hồ hởi hơn, sôi trào hơn, niềm nở và thân thiện hơn. Giữa mùa đông, tôi nghe tin bạn có người yêu, một người rất thương bạn.

Mãi tới tận sau này, bạn tôi mới kể, lo đông buồn nên gắng chui ra khỏi lớp vỏ “chờ tình đến rồi hãy yêu”, chủ động tiến tới, chủ động tấn công và không ngờ mình có đủ khả năng ấy. Thế là yêu. Thương thật nhiều.

Mùa đông năm nay, tôi nắm tay bạn, hỏi lại câu năm xưa. Bạn nhíu mày nhìn tôi, bảo, đừng bao giờ tin vào lý thuyết một người có thể tự sưởi ấm cho chính bản thân mình. Nó ru ngủ một người và bỏ mặc người ta trong thế giới cô đơn mặc định, khiến người ta mệt nhoài, không biết cách đón nhận thương yêu mà chỉ biết bị động ngồi chờ đợi. Tôi lại nhìn bạn, qua làn khói cà phê nghi ngút, nhưng chỉ thấy ở đó một niềm tin rạng ngời. Nỗi buồn năm xưa, đi theo cát bụi về xa cuối trời.

Tôi lôi cuốn sách cũ ra đọc, lấp đầy buổi tối gió mùa của chính mình. Ngoài trời gió se sắt lạnh, nỗi buồn bủa vây, nghĩ thôi cũng sợ. Chợt nhớ lại tâm sự của bạn, cả cái vỗ vỗ tay trước lúc xa rời, dặn, hãy để một người nào đó bước vào thế giới tôi đang có, cho họ cơ hội được sưởi ấm tim tôi và cũng là thổi bừng thế giới của họ. Với tôi cũng thế.

Tôi khép sách lại. Những cuốn sách về tình yêu, về kĩ năng, hẳn cũng không cần thiết nữa. Tôi nghĩ mình cần nhắn tin cho chàng trai tôi đang thầm thích. Chỉ để nói với chàng ta, đông đã đến và tôi nhớ chàng xiết bao. Tôi nghĩ chàng cũng vậy. Hoặc nếu không, cũng đâu hề gì. Tôi sẽ biết sự thật và thôi mơ mộng về chàng. Để… thầm thương thêm một chàng trai nào đó khác.

Ngoài trời, gió vẫn se se lạnh. Nhưng tôi nghĩ, mình đã biết câu trả lời cho câu hỏi, đông rồi, ai sưởi ấm cho ta?

Còn bạn, bạn thì sao?
__________________________________________________ 
Lukhachdem Chúc Các Bạn 1 Ngày Thật Vui! 
Lukhachdem Blog LKD: http://lukhachdemit.blogspot.com/

cảm Ơn Bạn Đã Quan Tâm !

Bình luận SEO