Hoài cảm mùa thu

Trong cái nắng thu oi ả còn sót lại của cuối hè, có chút gì đó nồng nàn. Những làn gió mát của trời thu, run rẩy từng đám lá vàng khiến lòng ai xao xác.

Đêm thu, đắp tấm chăn mỏng, nghe tiếng mưa thu rơi rớt, lẫn trong tiếng nhạc buồn bên hàng xóm vọng sang: “Ngoài hiên mưa rơi rơi, buồn ai như chơi vơi…Người ơi, nước mắt hoen mi rồi”. Nếu không nằm trong vòng tay anh ôm ấp, chắc rằng tôi sẽ khóc, sẽ không thể kìm nén được nỗi lòng. Mùa thu buồn, thật buồn, nếu như người ta cô đơn.
Hoài cảm mùa thu
Nhưng mùa thu sẽ trở nên ấm áp hơn, khi ta đã có một vòng tay, một bờ vai và những lời thì thầm chia sẻ bên tai. Thu vừa nóng, vừa lạnh, như chạm vào từng chân tơ, kẽ tóc, từng thớ thịt da nhung nhớ, từng ngóc ngách của cảm xúc con người. Thu để yêu thương, để dỗi hờn, để tha thứ, để kết thành đôi lứa, khi nỗi cô đơn bị những làn gió thu cứa vào se sắt đến nỗi người ta khó chịu nổi một mình, vì thế mà người ta cần một đám cưới, một cái gì đó rộn rã, để xua đi sự hoang lạnh.

Mùa thu, sẽ thật buồn nếu như ai đó chưa có đôi. Tôi nhớ hồi còn con gái, tôi thường một mình lững thững ngắm hoàng hôn chiều Tây Hồ, ngắm những chàng trai, cô gái tay trong tay, mắt nhìn nhau say đắm. Lòng chợt hỏi, mình sẽ thế nào khi yêu, sẽ vui, sẽ buồn, cô đơn hay hạnh phúc. Đứng trên cây cầu chênh vênh trên mặt nước hồ Tây, nơi đỗ bến của những con thuyền đôi lứa, vào một buổi chiều thu, tôi đã gào lên một mình: Anh yêu, giờ này anh ở đâu, anh là ai, sao không đến với em chiều nay. Em cần anh, cần lắm một vòng tay ấm!

Giờ đây, khi nằm lắng nghe mưa thu, lắng nghe những bản nhạc hòa tấu sâu lắng cùng anh và nhớ lại về những kỷ niệm ngày con gái, những rung động đầu đời, tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng. Mưa thu, sẽ không thể làm tôi buồn. Gió thu lạnh, tôi cũng không sợ khi có anh bên cạnh. Tôi là một người may mắn, khi tìm thấy anh, người mà những mùa thu xưa tôi đã từng mong đợi. Anh cũng đến với tôi vào một tối mùa thu, khi nhận thấy quan điểm của anh thật giống mình, nhất là về quan niệm sống: “Có đức dư sức làm ăn” thì ngay lập tức, tôi đã không để vuột mất cơ hội của mình và vội nắm lấy tay anh, giữ chặt lại để “mùa thu của tôi không thể tan biến mất”. Bởi tôi tin, dù đường đời có trắc trở đến đâu, thì sống với một người có “TÂM ĐỨC” như anh, tôi cũng sẽ được anh dắt dìu qua muôn vàn sóng gió. Anh yêu tôi, một tình yêu không phô trương, không hào hoa, không lãng mạn với những lời có cánh, nhưng đó là một tình yêu bền chặt, giống như những giọt mưa thu, không ạt ào mà rí rách, chảy từng giọt, từng giọt, sẻ chia cùng thời gian, cùng trời đất giao mùa…

“Ngoài hiên, mưa rơi rơi… Lòng ai, như chơi vơi. Người ơi, nước mắt hoen mi rồi”. Tiếng nhạc Trịnh Công Sơn bên nhà ai vọng lại. Không biết, mùa thu này, có còn ai cô đơn, còn ai mang “nỗi sầu nhân thế”. Mùa thu ơi, hãy bớt nắng hanh hao, hãy dịu đi chút lạnh, hãy xô đẩy lá vàng lại gần bên nhau và thắp lên chút lửa lòng đã từ lâu nguội lạnh, để nhân gian lại thấy cần nhau, và cần lắm một bờ vai, một vòng tay chở che, để người em gái thôi muộn sầu, thôi ướt mi hờn giận.

Phạm Thị Thu Thủy - Thu 2012
Theo: Vnexpress.vn - Xem bài Viết Gốc

Nhận xét