Sắc thu... trong tôi... trong anh

Sắc mùa thu trong tôi, trong anh, Hà Nội mùa thu trong tôi trong anh, mùa thu Hà Nội gió mơn man nhẹ nhàng trên từng tán lá cây. Mùa thu Hà Nội dịu dàng lãng mạn như một cô gái thanh xuân quyến rũ, diệu kỳ !

Nắng...

Mùa thu Hà Nội!

Tôi bất chợt nhớ một người...không thuộc về tôi...

Hà Nội giờ đang là mùa thu, gió mơn mang nhẹ nhàng trên từng tán cây mang theo những đợt nắng dịu nhẹ của một mùa lá rơi. Anh thường bảo tôi giống những gì của mùa thu, nhẹ nhàng, dịu dàng và không ồn ào, chói chang. Tôi cũng thấy vậy nhưng chỉ có điều góc nhìn về anh với mùa thu khác của tôi rất nhiều...

Trong tôi! Mùa thu Hà Nội không chỉ dịu dàng như những đợt nắng se nhẹ hay lãng mạng trong khung cảnh đầy lá rơi. Trong tôi! Thu Hà Nội mang nét u buồn đặc trưng, nó cho tôi cảm giác hư ảo như không thể chạm đến mà càng cố chạm đến lại càng dễ tan biến. Thu Hà Nội là những mùa lá rơi trãi dày, vàng ươm một con đường nắng gió. Nó đến! Mang theo những gì của ngày xanh tươi trẻ vào một màu vàng úa đầy u buồn.

Tôi không thích thu Hà Nội cũng như không thích cách nhìn nhận của anh về nó. Anh bảo nó như những đứa trẻ dạo chơi trên tán cây rồi nô đùa làm nên một đợt lá rơi lãng mạng nhưng tôi thì lại nghĩ khác. Tôi cứ thấy nó như một kẻ phá hoại không thương tiếc lấy đi những màu xanh của lá cây rồi trả lại cho cây những chiếc cành giờ đã trơ trọi lá.

Anh bảo nó dịu dàng, lãng mạng như một cô gái thanh xuân mang nét quyến rũ dịu kỳ nhưng anh có biết nó cũng buồn là đau khổ như một thiếu nữ mất dần đi tình yêu.

Thu Hà Nội trong anh là những ngày nắng đẹp trãi dày những cây hoa sữa đầy hương thơm. Thu Hà Nội trong anh là một tình yêu dạt dào và mãnh liệt được ẩn sâu sau sự trầm lặng của nắng gió. Thu Hà Nội trong anh là những quán vĩa hè, la cà một vài hai ba con phố hay chỉ đơn giản ngắm mùa lá rơi trãi dày đường Phan Đình Phùng. Với anh! Mùa thu ở Hà Nội đẹp như tranh vẽ.

Tôi cũng từng nghĩ như vậy. Cũng từng xem thu Hà Nội là một bức tranh đẹp tô màu lá úa, là một con đường trãi dày những chiếc lá rơi, là một cơn mưa lá hay đến bất ngờ nhưng ấm áp. Nó đã từng là như vậy trong tôi! Đã từng là bình yên đến yêu thương nhưng tất cả giờ chỉ là đã từng...

Sắc mùa thu trong tôi, trong anh
Sắc mùa thu trong tôi, trong anh

Bây giờ tôi nhìn nhận về thu Hà Nội là một nét buồn của một người con gái. Tôi cứ thấy nó buồn làm sao khi chỉ được buông vẻ một thời rồi lại lấy đi cả ngàn chiếc lá. Tôi hay bảo với anh mình không thích mùa thu chỉ vì đơn giản là nó đã lấy đi tất cả những chiếc lá xanh mát.

Những khi như vậy anh chỉ bậc cười rồi nói là tôi ngốc! Anh bảo nó không u buồn như vậy, nó chỉ lấy đi sự nhất thời của mùa lá rồi sẽ trả lại một bóng cây đầy lá mới. Nó giống như đang giúp những chiếc cây đó thay áo mới sau một mùa sinh trưởng đầy vất vả.

Anh bảo vậy! Tôi cũng nghe vậy vì cũng từng có một thời tôi yêu mùa thu như yêu chính người con trai của tôi vậy. Người con trai của tôi là những gì mang nét đặc trưng của mùa thu! Không ồn ào! Không xô bồ cũng không chói chang. Anh là những thứ đơn giản nhất mà tôi từng thấy. Ở bên anh là những chiều lãng mạng đạp xe quanh một vài con phố nhỏ, ở bên anh là sự dịu dàng giúp trái tim tôi ấm nồng sau những giả dối, lạnh lùng của cuộc sống.

Anh bảo tôi giống mùa thu! Tôi cũng thấy anh giống mùa thu! Chỉ có điều chúng ta giống mùa thu theo một cách khác nhau cũng như một cách nhìn nhận về cuộc sống.

Anh thích những gì lãng mạng, dịu dàng còn tôi thích những gì thực tế, chính xác. Tôi không thích nhìn đời bằng con mắt lạc quan vì đối với tôi cái gì nó cũng có mặt trái của nó. Cuộc sống không phải lúc nào cũng tốt đẹp cũng không phải lúc nào cũng xấu đi. Nó là giống như cách ta nhìn nhận về nó, nó có thể thay đổi nếu ta nhìn nhận về nó bằng một con mắt khác.

Đối với anh! Cuộc sống có nhiều màu nhưng đối với tôi nó chỉ mang hai màu: đen và trắng. Nó là sự dối trá, là lớp mặt giả tạo để che giấu cái đen tối bên trong. Và tôi nhìn nhận về tình yêu của anh và tôi cũng như vậy, không thật! Có cái gì đó rất không thật.

Anh biết không! Những mùa thu mà anh nói nó chỉ có trong tưởng tượng, nó chỉ có trong hư ảo thôi. Anh nghĩ cây nào cũng vui khi được thay áo mới sao? Anh nghĩ mùa thu nào cũng dọn được một mùa lá úa sao? Không đâu anh! Đối với tôi! Nó không tài giỏi như vậy.

Nếu anh nghĩ cây nào cũng vui khi được thay áo mới thì tôi sẽ là cây đầu tiên cảm thấy không vui. Nếu anh nghĩ mùa thu nào cũng dọn được lá úa thì tôi sẽ là cây đầu tiên nó không dọn được. Anh hỏi tôi vì sao nghĩ như vậy ư?

Đơn giản! Vì trái tim tôi từ lâu đã chay sạn một vết cắt. Mùa thu với anh có thể sẽ thay được tất cả lá trên cây nhưng với tôi nó lại không thay được vết sẹo cứ hằn sâu trong tim mà chờ ngày rỉ máu. Tôi vẫn cứ tin anh! Cứ tin rằng mùa thu rồi sẽ làm lành đi vết cắt trong tim tôi, sẽ thay cho nó một lớp da mới. Tôi cứ tin như thế, tin như thế cho đến mất hết niềm tin.

Ba năm! Đủ để tôi nhìn mùa thu bằng một con mắt khác. Thì ra nó không dịu dàng, lãng mạng như vậy mà nó chỉ là sự u buồn của một thiếu nữ thanh xuân. Tôi giống mùa thu theo cách nhìn đó! U buồn và lãnh đạm.

Anh có biết trái tim người thiếu nữ đó đã đau như thế nào khi nhìn những tán cây mất dần lá không? Anh có biết có những cái cây nói với người thiếu nữ đó rằng xin đừng lấy chúng đi vì chúng cần những chiếc lá. Trong tôi! Lá của cây cũng như những ký ức của con người, khi mất hết thì sẽ còn lại gì?


Có thể đối với mỗi cái cây là sự tiếp diễn và bắt đầu cuộc sống mới nhưng với mỗi con người là sự đau khỗ không nguôi. Tôi cũng muốn như những cái cây đó mất dần ký ức và bắt đầu một cuộc sống mới nhưng có lẽ là lá cây trong tôi chưa đủ héo úa để chờ mùa thu đến đưa đi.

Tôi cũng không biết nó còn phải chờ bao nhiêu mùa thu nữa! Nó còn phải chờ bao nhiêu mùa lá rơi nữa! Nó còn phải chứng kiến bao nhiêu cái cây được thay áo mới nữa thì nó mới có thể già đi và héo úa.

Có lẽ là rất lâu. Đúng! Sẽ rất lâu vì trong tôi những chiếc lá cây đó có thể không kịp rơi hay cái cây trí nhớ đó vẫn cứ cố giữ lại nó dù biết là không thể. Nhưng dù có thế nào đi chăng nữa thì tôi tin nó vẫn sẽ rơi, rồi nó vẫn sẽ bắt đầu lại một cuộc đời mới như những cái cây khác.

Chỉ có đều là sẽ rất lâu...rất lâu...và có lẽ nó đang chờ một mùa thu khác đủ sức để cuốn nó đi...một mùa thu thật sự dành cho nó...

Sắc thu... trong tôi... trong anh
Blog

cảm Ơn Bạn Đã Quan Tâm !

Bình luận SEO