Thu Sài Gòn ... Mạnh mẽ và vô tâm

Hè đi , thu đến mang cho người ta nhiều cảm giác , nhất là cảm giác nuối tiếc. Nuối tiếc ở chỗ hè mang đến sự bình yên , cắt nghĩa khác là nó có thể làm con người ta vui vẻ mặc dù nó nóng gay gắt . Còn thu , tuy dịu nhẹ và tiết trời se lạnh đặc trưng của riêng nó nhưng cũng mang đến bao hoài niệm , bao suy nghĩ mông lung. Thậm chí có đôi lúc vừa vui đấy phút chốc lại quên ngay cảm giác ấy đi vì những đoạn nhạc hoài cổ vang lên trên phố, giữa nhưng dòng người xô bồ, tấp nập.

Thu đã về , thu Sài Gòn dịu dàng lắm chỉ đơn giản thi thoảng có vài tán lá rơi xuống đường qua những đợt gió tươi trẻ , se lạnh. Không phải ai cũng yêu mùa thu , yêu cái nhẹ nhàng của nó, nó chỉ đơn giản rất phiền phức với nhiều người , lại nhớ đến những mùa thu cũ và se sắt cả lòng . Còn có những người yêu nó lắm , yêu những người họ đã gặp trong mùa thu dai dẳng này , nhưng đó chỉ là những người cũ , những người họ đã lặng lẽ bước qua nhau mặc cho những ngày tháng vui tươi và nó đã vĩnh viễn chôn chặt . 

Thu Sài Gòn ... Mạnh mẽ và vô tâm
Thu Sài Gòn ... Mạnh mẽ và vô tâm


Quá khứ gắn liền với mùa thu này . Nó nhạt nhẽo , vô dụng lắm vì yêu một người thậm chí bây giờ có thể lặng lẽ bước qua nhau mà không một lời chào hỏi thậm chí có những cái cười nhạt mà trao nhau cũng không dễ thì mùa thu này còn lại được gì ? 

Rồi ta cứ yêu một người như vậy , như những đám mây trắng nhẹ trôi giữa bầu trời quang đãng , như những chiếc lá khô vàng rơi nhẹ xuống mặt phố . Ta yêu người một cách day dứt , cuồng say nhưng không ồn ào , không quyết liệt , nó cứ nhẹ nhàng như mùa thu của Sài Gòn này vậy.

Ngoài kia , những hàng cây thẳng tít đang chờ đợi để thay lá , vẫn ngả bóng bên những tòa nhà cao tầng , thậm chí còn reo rắt thêm vài cơn mua phùn hối hả , mặt phố lúc nào cũng trơn ướt đầy ắp những lá vàng khô. Mùa thu này không đầy ắp nắng vàng , nó chỉ đơn giản là những vệt nắng nhẹ của màu lá , sắc trời u uất. Người đi đạp trên những vệt nước mà mưa còn đọng lại , còn kèm sau đấy là tiếng lác đác của lá.Mùa thu , mùa của hoài niệm .

Phải chăng tôi vẫn còn nhớ người của năm ấy , giữa cái tiết trời se lạnh này tôi đã yêu một người . Rồi người ấy rời bỏ tôi mà tôi thậm chí bây giờ vẫn còn ngơ ngác vì sao mình lại khó quên đến vậy , vì sao mình lại yếu đuối đến vậy , vì sao tôi lại không thể quên mùa thu năm ấy ...

Mùa thu như mất trong tôi một nửa cái đẹp của nó , bây giờ chỉ mình tôi bước trên con đường ấy , nhớ lại những kí ức thầm lặng và chỉ mình tôi cảm nhận được thu Sài Gòn bây giờ đã khác như thế nào . Là vì thu hững hờ , hay người đã quên lãng ? 

Thu Sài Gòn ... Mạnh mẽ và vô tâm
Thu Sài Gòn ... Mạnh mẽ và vô tâm


Tôi vẫn còn nhớ sắc thu năm ấy , dòng người vẫn đi hối hả trên phố dài , ô che nghiêng và chợt thấy mình đơn độc đến lạ lùng . 

Bây giờ chỉ còn mình ta đứng riêng một góc phố , trơ trọi những mong ước của ngày cũ , những tiếng cười của ngày cũ và những kỉ niệm , yêu thương từng trao của ngày cũ . Sắc thu này như đã bỏ quên ta rồi . 

Đường Sài Gòn như rộng thêm ra , những lời hứa năm ấy bây giờ cũng đã trôi theo gió bay đi mất 

Lòng tự hỏi , do tôi mạnh mẽ để xem nó vẫn còn sắc , còn nét hay là nó vô tâm quá để tôi vẫn vấn vương những kí ức dài năm ấy ...

cảm Ơn Bạn Đã Quan Tâm !

Bình luận SEO