Ừ SỚM THÔI... EM SẼ ĐỂ LẠI VÀ BƯỚC ĐI!

Vết thương nặng đến đâu cũng phải lành, em cũng vậy, sẽ có một ngày có một người giúp em nhận ra quá khứ chỉ là nơi để em ghé thăm mỗi khi chơi vơi, chứ tuyệt đối không thể ở lại. 

Ừ SỚM THÔI... EM SẼ ĐỂ LẠI VÀ BƯỚC ĐI!
Em biết em phải bước tiếp, biết đâu đoạn sau con đường em đi, sẽ có anh đứng đấy đang chờ em...
Đã lâu lắm rồi, từ cái ngày mà em nhận ra, quá khứ thật đẹp và bình yên thì em không còn muốn quay về với thực tại nhàn nhạt vô vị này nữa. Cứ đứng mãi một chỗ, nhìn từng người bước qua cuộc đời em, rồi quay đầu nhìn ái ngại... Vài người thương hại con bé sao quá đỗi khờ khạo, vài người khinh khi con nhỏ điên dại như em. Rồi cũng có vài người chán ngán vì em cứ mãi vô tâm vô tình với họ, có khi nào người ta nghĩ em đang bỡn cợt họ không anh? 
Không phải vậy đâu, chỉ là những gì người ta mang lại không giống những thứ mà anh đã mang đi... Em không quen với những gì xa lạ, thì làm sao em chấp nhận họ bây giờ?


Mọi người thường nói với nhau rằng: "Những đứa cứ sống mãi với quá khứ, chứng tỏ trong quá khứ nó sống hạnh phúc hơn hiện tại". Em thấy đúng lắm. Quá khứ - lúc đó em có anh, ta có nhau, có cả những nỗi đau đến bây giờ còn tê dại, nhưng ít nhất khi nhớ về những nỗi đau ấy - em biết - nó là do anh gây ra. Có buồn cười không khi mà em yêu cả những nỗi đau, chỉ bởi vì nó liên quan tới anh. Đôi lúc em nghĩ, có lẽ nên mang theo đống ký ức đó theo và sống tiếp cùng nó. 

Nhưng nó quá nặng đi, nặng đến nỗi mang nó lên em sẽ gục ngã, sẽ không thể bước tiếp một bước nào nữa, thì làm sao mà mang nó theo đây?
Nguon:mlog.yan.vn

cảm Ơn Bạn Đã Quan Tâm !

Bình luận SEO