Tổng hợp truyện cười trong ngày số 1

Đãng trí


Neo vừa tỉnh khỏi thuốc gây mê, anh ta rên rỉ :

- Lạy chúa, thế là xong rồi.

- Gì hở ? – Người bệnh nằm cạnh nói – Họ đã để quên cả gạc trong bụng tôi, và tôi đã bị mổ toang ra một lần nữa đấy !

Một người bệnh ở tầng giường dưới nói :

- Và họ quên cả cái kéo trong người tôi nữa chứ !

Ðúng lúc đó thì bác sĩ phẫu thuật, người vừa mổ cho Neo, gọi vọng xuống phòng :

- Có ai nhìn thấy chiếc mũ của tôi không?

Neo thấy thế lại ngất luôn.
Tổng hợp truyện cười trong ngày số 1

Bóng đá


Một cầu thủ bóng đá hỏi cha cố:
- Thưa cha. Đá bóng vào ngày chủ nhật có phải là tội lỗi không?
- Khi cha xem con đá thì cha nghĩ rằng bất cứ ngày nào mà con ra sân thì ngày đó đều có tội.

Nam mô, ba con chiền chiện


Một hôm, một ông sư và ba bà vãi, ra thăm vườn chùa; bắt được một tổ ba con chiền chiện, đem về chùa, làm lễ phóng sinh. Lúc lễ, ông sư xướng lễ rằng:

- Nam mô, cải ác vi thiện!

Ba bà vãi, nghễng ngãng, nghe không rõ, cùng xướng theo rằng:

- Nam mô, ba con chiền chiện!

Ông sư xướng lại:

- Nam mô, cải ác vi thiện!

Ba bà vãi lại cứ:

- Nam mô, ba con chiền chiện!

Ông sư tức quá, quay lại, vạch quần ra mà gắt rằng:

- Này, còn con chiền chiện này nữa là bốn.

Làm Khoán


Ở thôn B có một anh chàng nổi tiếng là lười nhác, chẳng tham gia gì từ việc gia đình đến việc xã hội. Biết chuyện, Ngọc Hoàng tức giận sai Thiên Lôi xuống trần giết chết thằng lười nhác này. Đợi hôm mưa to gió lớn, Thiên Lôi cầm lưỡi tầm sét bay thẳng xuống nhà anh chàng lười thì bắt gặp ngay cảnh anh ta đang hì hục làm "chuyện ấy" với vợ, mồ hôi nhễ nhại. Thiên Lôi gọi Thổ Địa đến quát nạt:

- Sao chúng mày báo cáo láo, chúng mày bảo nó lười, vậy nó đang làm gì mà chịu khó hì hục đến như vậy?

- Dạ thưa! Nó đang làm công việc đúc người đấy ạ. Thổ Địa ấp úng trả lời.

- Đúc người là một việc làm tốt, đáng khen. À, mà này, cách gì mà làm nó nhiệt tình đến vậy? Thiên Lôi vừa ngắm nhìn vừa hỏi.

- Dạ, đó là cách làm khoán, làm theo phương thức khoán sản phẩm ạ

Ăn nói khoan thai


Ngày xưa có một người nuôi phải thằng đầy tớ tính hay láu táu, chưa đặt đít đã đặt mồm; bạ đâu nói đấy, chẳng ra đầu đuôi làm sao cả.

Một hôm thầy mắng tớ rằng:

- Từ rày không được ăn nói hấp tấp như thế nữa. Nói câu gì phải cho có đầu có đuôi, chứ không được nói nhăng nói nhít.

Một nhát, người chủ ngồi ăn thuốc lá, tàn thuốc rơi vào áo nhiễu. Thằng đầy tớ trông thấy mới ra đứng khoanh tay, nói thong thả rằng:

- Thưa thầy... trứng con ngài... đem ủ... nở ra... con tằm... Con tằm... kéo kén... Kén... ươm tơ... Tơ đem ra... kẻ chợ... bán... Người ta... mua về... bán lại cho... chú Khách... Chú Khách... đóng hòm... chở về Tầu... Bên Tầu... mới đem... dệt thành nhiễu... Thành nhiễu rồi... đóng hòm... lại chở... sang bên... An Nam... Cửa hàng ta... buôn về... bán lại... Thầy mới đi mua... đem về nhà... gọi... thợ may đến... cắt áo... khâu xong... thầy mặc... thầy ngồi... ăn... thuốc lá... tàn thuốc... rơi... cháy kia kià!

Anh chủ vội vàng trông xuống, thì áo đã cháy mất một mảng to. Giận quá, mắng thằng ấy rằng:

- Sao mầy không bảo ngay, mà mầy nói lôi thôi thế?

Nó thưa rằng:

- Vừa ban nãy, thầy mới dặn con phải ăn nói cho có đầu có đuôi!...

cảm Ơn Bạn Đã Quan Tâm !

Bình luận SEO