Đêm buồn, cô đơn và khoảng lặng !!!

12h, nửa đêm rồi nhưng chẳng thể nào ngủ được……lộp độp…lộp đôp… hình như ngoài trời đang có mưa, mưa đêm !

Hắn thích đêm, thích sự yên tĩnh, lặng yên của đêm khuya vắng vẻ, ngồi bó gối lắng tai nghe mưa, thích nghe nhịp thở đều đều của chính mình cùng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ ...

Đêm lặng yên, âm thầm trôi. Ngồi một mình trong đêm dễ khiến ta cảm thấy cô đơn. Mà đối với hắn, cô đơn là một nỗi ám ảnh. Trong khái niệm của mỗi người, cô đơn là....cô đơn, dẫu trong hoàn cảnh nào và thời gian nào. Nhưng, hắn có hai loại cô đơn của riêng mình. ban ngày, cuộc sống thật ồn ào, nhộn nhịp. Người ta lao vào công việc, bận rộn với những lo toan mưu sinh.
Đêm buồn, cô đơn và khoảng lặng !!!
Không ai có đủ thời gian để lắng nghe chính mình. Những niềm vui, nỗi buồn đến thật nhanh. Họ tiếp nhận chúng, không kịp nghe một tiếng reo vui hay khóc nấc của con tim, họ kìm lòng lại, và tiếp tục lao vào dòng chảy cuộc sống. Và...giữa không khí xô bồ, náo nhiệt ấy, bất chợt, có ai đó cảm thấy cô đơn, họ sẽ thấy mình lạc lõng, chơ vơ. Cuộc sống xung quanh ồn ào thế, có biết bao nhiêu người, vậy sao, ta lại lạc lõng, chơ vơ giữa dòng người đông đúc?

Còn nỗi cô đơn kia là nỗi cô đơn trong đêm đen. Những nỗi buồn, niềm vui ban ngày, giờ đây người ta mới "thấm", mới đủ bình tĩnh, thời gian để suy ngẫm và cảm nhận trọn vẹn. Đêm lặng im và hắn im lặng. Đêm không ồn ào như ban ngày.

Đêm cho hắn một dấu lặng, một dấu lặng tĩnh tâm để hiểu thấu chính mình, để phâm tích, hiểu hết nỗi cô đơn. Sự yên tĩnh của đếm khiến hắn bình yên, không cảm thấy rằng mình đang chơ vơ lạc lõng. Đôi khi, hắn tưởng đêm cũng cô đơn. Mọi vật đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ mình đêm và trăng sao còn thao thức. Mà trăng sao thì xa xôi quá! Vậy nên, đêm cô đơn... Suy nghĩ ấy khiến hắn cảm thấy hắn và đêm đồng cảnh. Vậy nên sự cô đơn trong đêm khuya "dễ chịu" hơn, khiến lòng thanh thản hơn, bình yên hơn...

Mỗi người luôn cố sống thực với chính mình nhưng mấy ai làm được điều tuyệt vời ấy. Ban ngày, hắn vẫn sống, sống với một phần của hắn và một phần của ai đó. "Phần của ai đó" là những điều hắn học được từ người khác, rằng phải làm thế này, làm thế kia; là những bài học máu xương hắn rút ra từ những lần vấp ngã; là những quy định, ràng buộc mà hắn học chấp nhận và thực hiện. 

Về đêm, không còn ai bên hắn, mọi quy tắc, giáo điều cũng chìm vào giấc ngủ cùng với những người xung quanh. Và hắn lại sống trọn vẹn với chính mình. Nửa kia đó có thể tốt, có thể xấu, nhưng là của hắn. hắn lắng nghe những điều "nửa kia" thổ lộ, trăn trở, muộn phiền. hắn lắng nghe chính mình! Thấu hiểu, giải tỏa, và ngày mai tiếp tục sống- khóa chặt nửa kia...

hắn trân trọng từng phút giây của đêm, từng phút giây hắn gần gũi với bản thân mình. Có ai đó sợ đêm vì họ nghĩ đêm cô đơn, trống vắng; có kẻ nghĩ rằng đêm nhàm chán, tẻ nhạt làm sao! Đêm là thế! Nhưng chính sự lặng yên tưởng chứng tẻ nhạt ấy lại mang đem những giá trị quý giá, những khoảng lặng cần thiết cho tâm hồn...hắn luôn hạnh phúc vì nửa kia của hắn luôn yêu thương .... nhưng trong một góc nào đó của tâm hồn nỗi cô đơn luôn ngự trị trong hắn....
Blog tình yêu sưu tầm

cảm Ơn Bạn Đã Quan Tâm !

Bình luận SEO