Mưa!....

Mưa!....
Mưa!....
Đôi khi vẫn nghĩ mình cô đơn - thật sự cô đơn. Không nói về chuyện tình cảm, ở những khía cạnh của cuộc sống, trong khi mọi người đều có cho mình những điểm tựa, thì mình, luôn ngơ ngác và chơi vơi. Luôn thân thiết nhưng không ràng buộc. Luôn thanh thản và dằn vặt. Luôn kiêu ngạo và yếu đuối. Đôi khi, mình không hiểu. Giữa những tâm hồn ở trên - đâu mới thực sự là mình?

......Vẫn mưa!......

P/S: Cũng lâu rồi mình "quên" cái cảm giác cho 1 viên đá vào miệng và ngậm cho đến khi tan hẳn. Cái cảm giác lạnh làm tê đầu lưỡi, buốt cả răng....vậy mà thấy hay hay.....

cảm Ơn Bạn Đã Quan Tâm !

Bình luận SEO