Nếu không phải mùa thu ùa về bất chợt, liệu em có nhớ anh nhiều đến thế ?

Nếu không phải mùa thu ùa về bất chợt, liệu em có nhớ anh nhiều đến thế ? Nhắm mắt vào em nghĩ đến anh nhất.

Mở mắt ra bên cạnh không có anh! Hôm nay gió thu chợt về giữa cái nắng oi ả của mùa hè, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy những khóm lá cây xôn xao đùa nghịch, cảm nhận được chút gió hơi se lạnh của mùa thu khiến em chợt tỉnh giấc, không còn ấm áp nữa, giật mình nhận ra anh đã xa thật rồi, chúng ta chia tay thực sự rồi sao anh?

Chúng ta gặp nhau, quen nhau khi mùa thu vừa đến và rồi giận nhau, xa nhau trong những ngày chợt mang gió thu ngang qua cái nắng chói chang oi ả của mùa hè..đây phải số phận không anh?
Nếu không phải mùa thu ùa về bất chợt, liệu em có nhớ anh nhiều đến thế ?
Một tuần sống không tình yêu anh, em lao vào các cuộc vui tình bạn. Công việc và những cuộc chơi cứ khiến em ngỡ rằng không có thời gian để nhớ anh, để khóc, để lục lại kỉ niệm thì em sẽ ổn thôi. Nhưng tròn một tuần nay, anh vẫn luôn xuất hiện trong những giấc mơ đêm và mỗi sáng thức dậy…

Nhắm mắt vào em nghĩ đến anh nhất

Mở mắt ra bên cạnh không có anh!
Em luôn tự tin mình là một cô gái cứng rắn và lý trí. Đã trải qua một vài cuộc tình, đau khổ có, hời hợt có, cứ nghĩ cảm xúc yêu đương trong em đã chai mòn mất rồi, sẽ không ai có thể khiến trái tim em có thể tan nát thêm một lần nữa, có yêu chắc cũng chỉ đau nhẹ tí thôi..

Em cũng không biết nữa? Chẳng bao giờ hiểu nổi bản thân mình nghĩ gì và muốn gì? Không còn anh bên cạnh để trả lời những câu hỏi đó giúp em.
Hãy trả lời em:

Tại sao từ ngày xa nhau, em học thói quen ăn hạt tiêu theo khẩu vị của anh?  Em vốn không thích ăn hạt tiêu còn anh thì ăn gì cũng cần chút hạt tiêu. Anh nói vị thơm của hạt tiêu kích thích mình muốn ăn ngon hơn. Và giờ dù ăn món gì, em cũng thêm một chút hạt tiêu để thưởng thức. Nó làm em có cảm giác như vẫn được ngồi ăn cùng anh hàng ngày vậy.

Tại sao từ ngày xa nhau, em tập thói quen đi làm hàng ngày bằng một con đường mới, xa hơn và lòng vòng hơn. Vì con đường đó quen thuộc với anh mỗi ngày đưa đón em đi làm. Con đường dẫn về ngôi nhà của anh. Em nhớ những lúc đùa giỡn nhau chọn đi trên cầu hay đi dưới cầu:” em quyết nhanh lên không tai nạn bây giờ”. Em nhớ cảm giác được anh đèo,  ôm anh, xiết tay anh và nhìn về xa xăm, mình nói chuyện tương lai và những đứa trẻ.

Hãy trả lời giúp em, tại sao sau khi chia tay em chỉ khóc một lần duy nhất? Ngày anh từ chối gặp lại, em đã không tin vào những gì mình nghe thấy. Em lang thang quay lại những con đường chúng ta từng đi qua nhiều kỉ niệm, nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi. Em khóc, thất thần đi suốt mấy tiếng đồng hồ, đến khi cạn nước mắt, em biết mình sẽ không thể khóc vì anh nữa đâu. Sao em vẫn thể tin anh đã xa em rồi. Những ngày sau em vẫn nhớ nhưng không còn khóc nữa. Vẫn thấy đâu đó quanh đây có anh hiện hữu, bên em, ấm áp…vẫn nhắc đến anh với sự hồ hởi, tươi cười như anh chưa từng ra đi. Phải chăng anh để lại trong em quá nhiều niềm vui, quá nhiều tiếng cười, quá nhiều điều hạnh phúc để em không thể buồn, không thể hận, không thể ghét hay em đang cố gắng lừa dối bản thân mình nuôi hi vọng mong manh?

Hôm nay gió thu chợt về giữa cái nắng oi ả của mùa hè, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy những khóm lá cây xôn xao đùa nghịch, cảm nhận được chủ gió hơi se lạnh của mùa thu khiến em chợt tỉnh giấc, không còn ấm áp nữa, giật mình nhận ra anh đã xa thật rồi, chúng ta chia tay thực sự rồi sao anh?

Điện thoại đó em vẫn bật, lovebyte đó em vẫn active, vẫn những dòng mail viết chẳng bao giờ gửi.
Em vẫn tin có ngày ta gặp lại, dù ảo tưởng trong suy nghĩ nhưng hãy cứ để em mơ mộng hơn là sống thực với nỗi đau. Em sợ lắm, sợ tỉnh giấc rồi sẽ không vượt qua được, em gục ngã mất.
E tự hỏi, nếu không phải mùa thu ùa về bất chợt, liệu em có nhớ anh nhiều đến thế ?

cảm Ơn Bạn Đã Quan Tâm !

Bình luận SEO