Yêu thương sẽ là mây bay

Yêu thương sẽ là mây bay
Khi con người cười nói với nhau bằng những điều không thật
Có vị kỷ, có tính toan và cả nhiều được mất
Yêu thương nào rồi cũng là diều đứt dây.

Những con diều đã đứt dây
Những con diều bơ vơ chở muối mặn gừng cay bay về miền biền biệt
Người từng sát má kề vai
Người mình từng tha thiết
Người mình đã từng... giờ cũng đã từng thôi.
Những hạt mầm từng yên ấm trong nôi
Sẽ lớn lên ra sao sau một trận bão
Bầu trời chia hai, tình thương chia hai
Đời giờ là cơm áo
Là người từng trú dưới một mái nhà giờ thành nỗi vắng xa.

Yêu thương sẽ là những áng mây bay qua
Là nước mắt tụ thành sông sâu sau lần rơi xuống đất
Là vết cứa dai trong tim cả đời không biến mất
Là mỗi lần nhớ về là đổ vỡ sẽ hiện ra.

Yêu thương sẽ là điều gì đó để xót xa
Sau những lần xô nhau vào vực thẳm
Ngôi nhà vỡ nát làm hai không thể nào khâu chắp
Trái tim vỡ nát làm hai sẽ thành nỗi hận thù.

Trời ơi, đã từng gọi "của nhau"
Thì đừng ném đi khi chúng mình còn giữ được
Đừng thả cánh diều quá tay hay tim mình thêm vết xước
Đừng để cánh cổng từng đi về giờ im ỉm đóng im.
(St)