Dòng vụn vặt cho nắng và tháng 8

Tôi đang bỏ phí cuộc đời mình cho thời gian, mà chẳng mảy may nghĩ đến một ngày cần tìm lại, hồi tưởng và suy tư ...

Tháng 8 mùa thu ..
Có cô bé ngồi đây.
Bên cửa sổ.
Mắt tròn ...
Nắng vàng.
Khẽ chớp mi, mỉm cười ..
Mùa thu phải chăng là mùa yêu ?
Dòng vụn vặt cho nắng và tháng 8
Tháng 8 !
Em nheo mắt qua ô cửa kính ...
Ngập nắng.
Cảm giác ấm, ấm kinh khủng.
Y hệt như được ôm ai đó vào lòng ...
Nắng tháng 8 phải chăng là nắng yêu thương ?

Sáng sớm...
Nắng tí tách chạy ngang qua ô cửa sổ.
Gõ gõ !
Có con bé cựa mình ..
Đạp tung chăn, uể oải bước xuống giường : )
Ai cũng sẽ tỉnh giấc để bắt đầu một ngày mới, một ngày bận rộn và có triệu triệu điều bất ngờ.
Biết đâu đấy (nhỉ) ?
....
Ngày tháng 8.
Cảm giác thời gian trôi chậm đi một tí.
Mây cũng nặng thêm  nhưng bông xốp như kem.
Có con bé hí hoáy tưới cây.
Chẳng mưa vẫn thấy dải cầu vồng chạy ngang tầm mắt.
Thế là vui : )

Mùa thu ...
Một ngày không nắng.
Em vẫn hanh hao với thứ cảm  xúc chông chênh.
Vu vơ theo những miền nhớ không tên nào đó. 
Để rồi ...
Khi chợt tỉnh vì dòng miên man đang bị ngắt.
Em cô đơn...
Mùa thu ...không nắng ...sẽ cô đơn !
....

Bão về rồi.
Mưa rả rích suốt thôi.
Giọt mưa men theo những vết nứt đâu đó trên mái nhà.
Bởi nắng khô da chẳng bao giờ để ý.
Nhỏ giọt, tí tách ...
Chẳng ai thích bão mang mưa tới, nhưng đó là quy luật của tự nhiên muôn đời. 
Nên, ta chỉ cần một cánh cửa không hờn dỗi.
Sẽ đón nhận ta và giữ bão thổi ngược dòng....
Vậy thôi : )

Sưu tầm

Nhận xét