Mưa tháng 8 .....mưa em nhớ

Hôm nay, trên đường về, trời lại mưa. Lạ quá anh à? Vẫn qua lối ấy, vẫn con đường ấy nhưng sao em thấy mình bơ vơ, lạc lõng quá!

Những cơn mưa cứ dai dẳng mãi không thôi. Mưa làm em nhớ. Nhớ anh, nhớ những ngày mình còn có nhau, nhớ những cơn mưa chiều ngày xưa ...những con phố để ngắm mưa,để đắm mình trong cái lạnh buốt giá, để thấy như cả thế giới như chỉ của riêng hai đứa mình như ngày xưa. "Về đi thôi", em tự nhủ lòng mình sau những cơn mưa. "Không còn anh nữa rồi! Quên đi thôi", em tự nhủ lòng mình trong những giấc mơ. Mưa xối xả, ướt sũng những hoài niệm, chỉ còn lại em, không anh. 
Mưa tháng 8 .....mưa em nhớ
Anh à! Ngày mình chia tay, em đã không khóc và giờ cũng vẫn thế. Em vẫn chưa thể khóc hay là nỗi đau quá lớn khiến em ngạt thở? Anh à! Ngày mình chia tay em đã chẳng nhớ anh nhiều như em từng nhớ. Em không biết nữa. Như thế là thế nào hả anh? Giờ đây trong em trống rỗng. Ngày ngày đi về một mình, em thấy sao mình cô đơn quá! Giá như anh vẫn ở bên em như ngày xưa, nhưng chắc không được đâu anh nhỉ? Mình đã xa nhau, phải thế thôi đúng không anh? 

Đã từ lâu rồi, không biết là từ khi nào nữa, hình như là từ khi chúng mình xa nhau, em thường có những giấc ngủ mộng mị, những giấc ngủ khiến em thấy mệt mỏi, sợ hãi. Em sợ tỉnh dậy, sợ phải nhận ra rằng em sẽ chẳng bao giờ được gặp lại anh trong cuộc đời này nữa. Nhưng tỉnh dậy, thấy điều đó thật quá, thật đến nỗi dường như em có thể chạm được, cầm nắm được, thật đến nỗi em thấy tim mình đau lắm, quặn thắt. Vì nhớ anh!

Anh biết không?SAÌGÒN,mưa nhiều lắm từng hạt đan nghiên tren đường lấp phất ngoài vỉa hè .loang loáng nước

Em ngỡ hạ vẫn chưa qua thế mà những cơn mưa dai dẳng của SAIGON kéo đến bất ngờ quá. Nắng cũng sợ nên đã lẩn trốn mất, chỉ đâu đó những giây phút ngắn ngủi trong ngày, trời bỗng nhiên tạnh, cảnh vật như nhảy múa và con người bớt trầm ngâm hơn.

Trong căn phòng nhỏ bé này, em đang gõ lóc cóc trên bàn phím, send vội những dòng tin nhắn cho bạn bè rồi nhả chậm chạm vài dòng tâm tư ướt đẫm tiếng mưa. Ngoài trời, một bản tình ca không mấy êm dịu vẫn đều đặn hát, mưa vẫn đều đặn rơi, lâu lâu những nốt nhạc bỗng dưng chuyển hướng theo một thể loại khác bởi những cơn mưa như càng nặng hạt và mạnh mẽ hơn. Đâu đây trên đầu, tiếng lộp bộp trên mái tôn lắm lúc khiến em sợ hãi.

SAIGON ! MƯA

Những cơn mưa đến vội như sợ lòng người khô cạn những yêu thương, sợ những cánh đồng không đủ nước, sợ hoa không đủ tươi hay sợ trái tim em quên lối về. Mưa thức tỉnh em, đưa em về lối nhỏ, một mình vắng bóng ai trên đường đời.

Phải chăng mưa mang em về với hoài niệm.
Đâu đây trong tiếng mưa em cảm nhận cái se lạnh của mùa đông đang đến.
Em nghe tiếng bước chân ai nhẹ nhàng. 
Em nghe tiếng ai đang thì thầm, ấm áp.
Đâu đây trong tiếng mưa ánh mắt ai vội dõi theo một bóng hình.

Và đâu đây, em biết trái tim ai đang được sưởi ấm bằng yêu thương, ai khác một góc trái tim đang rướm máu, lạnh lẽo và cô độc, cần một bếp lửa hồng. 

Em! Em ở đây! Và em sẽ sưởi ấm... cho trái tim em và những trái tim ai đang cần.

Mùa này chông chênh lắm, chông chênh với những cơn mưa, chông chênh với những hoài niệm, chông chênh với nỗi nhớ anh, chông chênh trong tận sâu thẳm tâm hồn… giá như em được ngủ một giấc dài nhỉ? Để khi tỉnh dậy không còn những nỗi chông chênh vì nhớ anh nữa, để tim không phải đau và để nước mắt sẽ không phải rơi nữa. Để những chiều mưa, em đi về sẽ không còn ướt sũng cả những giấc mơ xưa, giấc mơ về một thời có anh, có em. Tạm biệt anh, tạm biệt một thời gian mưa tháng 8,tạm biệt người  không phải là của riêng em